Chuyện đi đường và những chuyện liên quan (phần 3)


1. Ranh giới

Đang ngồi ăn thì thấy 2 chú chó đang chạy ào đùa giỡn với nhau trên lề đường, ranh giới của chúng là mép giữa lòng và lề đường. Chợt nhớ đến những chú chó, gà, lẫn heo ở một làng gần Biển Hồ phố núi. Có lẽ ranh giới của chúng là giữa những ngôi nhà với nhau, và ngoài đường là chốn vui chơi của chúng. Thế nên nếu đến làng này, sẽ thấy mấy chú cún nằm dài ra đường, xe đi ngang qua, chú chỉ ngẩng đầu lên dòm 1 cái rồi ngủ tiếp, gặp lũ gà, thì chúng cũng chẳng dáo dác chạy, oang oác kêu, chúng chỉ đứng trố mắt chừng vài giây rồi tiếp tục lò dò đi trên đường tìm mồi bỏ bụng. Trong mắt chúng, những chiếc xe máy kia rất “hiền”, và có thể trong suy nghĩ chúng, mọi thứ đều bình đẳng, “tui chả việc gì phải né cả, anh đến sau thì anh phải né tui mà đi”.

2. Chỉ đường

Hôm nay có việc đi xe buýt xuống Ngã tư Thủ Đức, trước tiên bắt xe ra Bến Thành rồi đến chỗ đậu các bến 50, 52, chờ chừng 5p nhưng chỉ thấy các số 53, 56, 12 chạy qua, không rõ liệu các xe này có chạy qua điểm đến không, bèn qua đường hỏi một chú trực ở đó, chú trẻ hơn chỉ: xe 50, 52 thì đậu chỗ này, chú tóc hoa râm tiếp: “Hôm nay là Chủ Nhật nên số 50, 52 không chạy, con qua đường bắt số 53 hoặc 56 cũng được, kia số 56 đang dừng kìa…”, “dạ” rồi vội phóng qua mà ngượng vì chưa kịp nói cảm ơn. Lên xe báo đi đến Ngã tư Thủ Đức, đến khi gần tới trạm một chị ngồi phía sau có lẽ biết là xuống cùng trạm nên mới nhắc xuống cùng. Xuống, cầm điện thoại ra để gọi người ra đón, chị xuống cùng lúc nãy thấy vậy bèn dặn dò thêm, báo người nhà ra đón ngay trạm dừng gần siêu thị Co.op Mart, rồi mới an tâm đi. Người Sài Gòn dễ thương là vậy.

Mình cũng “lai lai” người Sài Gòn khoản này, thấy người dưng hỏi đường là mặt tươi như hoa, não phân tích ngay xem đường ấy nằm chỗ nào để chỉ, khổ nỗi bị bệnh “mù tên đường bẩm sinh” nên đôi khi chỉ xong, họ cảm ơn rối rít rồi lao xe đi, đầu mới chợt “sáng” ra, phát hiện chỉ sai, nhưng quá muộn.

Vì “đặc thù”, với những người thân, đôi khi cách chỉ đường cũng rất “riêng”, có lần rủ bạn đi chụp hình bên cầu Móng, bạn nghe lạ hoắc, nhưng chỉ cần nói: “sau kho bạc” là mọi thứ ổn ngay, đơn giản là vì cô bạn hay đi giao dịch các ngân hàng ở gần đấy. Rồi một lần khác, khi chỉ 1 điểm cafe bên Gò Vấp, với người mê ăn thì phải vầy: “Chị đi đến chỗ bánh xèo ngay ngã tư gần đồng diều hôm nọ, rồi chạy thẳng tiếp hướng tiệm bún chả Hà Nội, hẻm đầu, bên trái, đầu hẻm có bảng hiệu ghi tên quán, rẽ vào là gặp”. Mù tên đường thì cũng phải biết cách để “lách” qua.

Wal
4-8.3.2015

Chuyện đi đường và những chuyện liên quan (phần 2)


Đang đứng chờ bạn bên đường, kế bên là một cô đang thu dọn đồ để đi về trên chiếc xe “đạp ba gác”. Rỗi nên quan sát cô. Cô đặt chiếc rỗ hình chữ nhật giả mây lên, rồi đặt những chiếc bao đã được xếp gọn vào, thắt dây thật chắc, rồi tiếp chồng lên thêm một chiếc bao, rồi lại cột


1. Đang đứng chờ bạn bên đường, kế bên là một cô đang thu dọn đồ để đi về trên chiếc xe “đạp ba gác”. Rỗi nên quan sát cô. Cô đặt chiếc rỗ hình chữ nhật giả mây lên, rồi đặt những chiếc bao đã được xếp gọn vào, thắt dây thật chắc, rồi tiếp chồng lên thêm một chiếc bao, rồi lại cột. Xong, cô tiếp tục lôi những chiếc bao từ chiếc xe ba gác, xếp cho gọn, cẩn thận, thong thả xếp vào. Bạn đến, đứng nói chuyện một chốc rồi đi, cô vẫn xếp xếp tiếp những chiếc bao…

2. Từ ngày chắn đường Nguyễn Huệ để làm tuyến Metro, đoạn qua cầu Ông Lãnh thường xuyên bị kẹt, nhất là vào giờ cao điểm, phần lớn là do dòng xe rẽ từ trên cầu xuống để đi qua đường Hàm Nghi, thường thì rẽ gấp ngay góc có dãy bê tông phân cách làn đường, nên xe thường chạy cắt ngang qua làm nguyên một dòng xe bên kia đường đang chạy phải dừng lại chờ. Có một đêm xe cũng đông nghịt vậy, có mấy anh mặc áo thanh niên đứng hướng dẫn người đi xe, không cho rẽ gấp khúc như vậy mà chỉ dẫn chạy thẳng đến một đoạn chỗ thông thoáng rồi hãy rẽ… Cũng làm theo cách đó, đến nay.

3. Thời gian không còn nhiều, nên vội ghé vào tiệm bánh mì “ngon nhất Sài Gòn” mua một ổ rồi ngồi ăn tại chỗ. Có hai cô chú tóc đã hoa râm mua bánh mì trước, đang đứng ăn và quan sát vị khách này, vị khách này cũng kịp thấy chú làm dấu và nghĩ: có lẽ cô chú đi lễ và sắp trễ nên cũng tạt vội vào đây. Chốc chú cười bắt chuyện: “Thấy em trông rất giống thầy, tôi không biết là có đi tu không, nhưng mà giống lắm!”, chắc chú thấy cuốn sách bìa cứng đỏ dày cộm bỏ không vừa túi lắm nên hơi nhô ra, và chú không chú ý trước lúc ăn vị khách này có làm dấu hay không. Đây là lần thứ 2 có người nhầm tưởng. Lần đầu tại NTT Diệu Giác chừng năm năm trước, mà sau này khi đã thân rồi, một sư cô trong chùa mới kể lại: “Những ngày đầu ghé vào chơi với các em, thấy thầy Lâm ít nói, làm cô hơi sợ và dè chừng tưởng là cha bên nhà thờ qua dụ dỗ các em…”

Wal
31.1-15.2.2015

Chuyện đi đường & những chuyện liên quan (P. 1)


1. Đang gần tới một ngã ba, định dừng lại chờ mấy chiếc xe máy bên kia đường rẽ qua thì bỗng họ tăm tắp dừng lại, thì ra anh đi bên cạnh vẫn ung vừa đi vừa cầm điện thoại bi bô, không dừng.


1. Đang gần tới một ngã ba, định dừng lại chờ mấy chiếc xe máy bên kia đường rẽ qua thì bỗng họ tăm tắp dừng lại, thì ra anh đi bên cạnh vẫn ung vừa đi vừa cầm điện thoại bi bô, không dừng.

2. Hôm nọ đang trên đường thì gặp một chị xinh tươi mặc trang phục văn phòng, vừa phóng xe ra khỏi hẻm, đeo tai nghe, điện thoại để hộc trước của xe. “Miếng mồi” ngon quá! Hên cho chị ấy gặp phải anh đi cup 50, bản tính hiền lành, tốt bụng, chứ không phải là cướp giật và cảnh sát, không là các ảnh lao vào “đớp” ngay rồi.

3. Mới đọc đâu đó (đầu óc cỗi rồi nên chóng quên, hình như trong tập “Gạo, rau muống, nước mắm” của Hoàng Trọng Dũng) thấy hay hay, rằng ở Việt Nam có hai nghề người ta gọi bằng bác, là bác tài và bác sĩ, vì họ nắm giữ tính mạng con người. Làm chợt nhớ còn thiếu một “nghề” nữa trước mình từng làm, tuy không nắm giữ sinh mạng người nhưng cũng nắm giữ phần nào đó tinh thần người khác, Bác cai, với trọng trách là nắm giữ chìa khoá hòm thư của CLB NSGĐ.

4. Đến 1 ngã năm dừng lại chờ đèn đỏ qua, gặp một bác gái đang ngồi bên đường, hai thanh niên trông giống sinh viên dừng ngay đó, gần như cùng lúc cầm ví ra, và một người đưa tiền cho bác gái, “bác cảm ơn con”, rồi lấy tay vuốt lại cho phẳng phiu tờ tiền 1k và cất, chợt nhìn biển số, thấy 82…

5. Lâu lâu đem em cup ra tiệm “kiểm tra sức khoẻ”, không định kỳ, kết quả em í “nằm viện” gần 2 ngày, chiều mai mới “xuất viện”. Thành ra tối nay đi “ăn cơm đắt tiền” định: 1 đi nhờ xe, 2 gửi. Không thể nghĩ ra tình huống thứ 3 là đi xe buýt tới nhà khổ chủ để lấy xe đi. Đắn đo định gửi cho khoẻ, nhưng thôi, lâu lâu mới đi xe buýt, tới nơi, được giao xe mang về, mai lại có xe để mai đi mần, không ké. Xong tiệc về, chạy qua cung đường đại lộ Đông Tây khúc Q. 5 về Q. 1, lần trước ánh sáng làm mê mẩn, lần này có mang máy ảnh theo, nhưng chụp vội, sợ bị… hốt xe hổng biết lấy gì đền, và sợ bị giật chiếc máy mà một anh đi tới bắt chuyện vui vẻ: “Anh chụp đẹp ghê, chắc phải đam mê nhỉ, cái máy cả chục triệu chứ ít đâu”, mình cười cười, dạ dạ, đáp, rồi đi…

Sông Đêm
Sông Đêm

Wal
10-16.11.2014