18.3.2015. Mộc Châu – Hà Nội – Sài Gòn


18.3. Mộc Châu – Hà Nội – Sài Gòn *** 6g30, hai anh em đi ăn sáng ở gần lối vào tiểu khu vườn đào, món phở và có ít măng chua – thứ ăn kèm mà miền Trung hay trong Sài Gòn dường như không thấy có. Gần 7g, cả hai tranh thủ vào bản Thung Cuông. Lối vào bản là con đường đất, vào mùa khô đường tương đối dễ đi. Buổi sớm, sương mờ giăng qua những ngọn núi xa xa, phủ nhẹ lên bản một lớp tựa như làn khói sắp tan. Đứng từ xa, có thể nghe tiếng nhạc rè rè từ loa phát thanh trong bản vọng ra, có bài hoà tấu có phần giống nhạc Hoa […]


6g30, hai anh em đi ăn sáng ở gần lối vào tiểu khu vườn đào, món phở và có ít măng chua – thứ ăn kèm mà miền Trung hay trong Sài Gòn dường như không thấy có. Gần 7g, cả hai tranh thủ vào bản Thung Cuông. Lối vào bản là con đường đất, vào mùa khô đường tương đối dễ đi. Buổi sớm, sương mờ giăng qua những ngọn núi xa xa, phủ nhẹ lên bản một lớp tựa như làn khói sắp tan. Đứng từ xa, có thể nghe tiếng nhạc rè rè từ loa phát thanh trong bản vọng ra, có bài hoà tấu có phần giống nhạc Hoa, có bài có lẽ của người Mông, và cả nhạc Tây lời việc kiểu nhạc vũ trường dập đì đùng khắp bản. 7g, mọi người trong bản đang bắt đầu cho ngày mới, những đứa trẻ đã có mặt tại trường, người lớn, người đi gánh nước, người vác rựa, mang gùi đi lên rẫy, người giặt đồ bên bể nước dùng chung. Chỉ chốc sau, thôn xóm đã vắng hoe người, nhạc cũng đã ngừng chơi. Vòng vòng, đến 8g mới quay xe trở ra, đến chỗ nghĩ lấy đồ, và tiếp tuc đi.

8g30, xe khởi hành từ Tiểu khu vườn đào, cách Hà Nội 180km. Đường về, ghé vô một bản nhỏ ngay bên đường quốc lộ thuộc địa phận Mai Châu chừng nửa tiếng, vòng quanh và chụp hình chừng nửa tiếng rồi quay ra.

1g chiều cả hai về đến Hà Nội, hai tay rền cả lên, vỗ vào nhau có cảm giác “boong boong”, tê tê như va chạm vào một vật đàn hồi đang căng mọng. Định bụng ăn nhẹ để xế chiều ăn vặt nhiều món hơn, nghĩ một hồi em Huế đề nghị ăn gà và xôi gần chỗ làm khá ngon, thế nên căng bụng và no đến tận đêm.

2g hơn, trả em Huế lại cho Hà Nội, những giờ còn lại làm phiền bạn Hà thời ĐH, chở đi vòng vòng khu phố, ăn kem, rồi ngồi Cafe Cộng góc Tràng Tiền ngó phố và chờ gặp Kiboo, cả ba ngồi huyên thuyên đến 5g rồi vòng đi ăn nhẹ, cho chắc bụng trước khi bay (mà thực ra là đầy bụng, lên máy bay phải uống Pepsi để giúp tiêu hoá phần nào).

6g chiều. Chia tay Kiboo & bạn Hà tại trạm xe buýt. Lại được nghe “Hà Nội “bát” xin kính chào quý khách” trên tuyến số 17 ra sân bay Nội Bài. 8g30 lên máy bay, 10g45 đến Sài Gòn, lòng vòng ngó đến đỏ mắt, phải 12g15 mới tìm ra được em xe…

Wal
18-20.3.2015

17.3.2015. Mộc Châu


17.3.2015. Mộc Châu *** Quen giấc, chưa 6g đã dậy, đợi một lúc rồi nhắn em Huế chuẩn bị lên đường, dặn dò mặc áo dài để đi, cung đường buổi sáng sẽ đi thác Dải Yếm và ghé cửa khẩu Lóng Sập cách thị trấn 30km. […]


Quen giấc, chưa 6g đã dậy, đợi một lúc rồi nhắn em Huế chuẩn bị lên đường, dặn dò mặc áo dài để đi, cung đường buổi sáng sẽ đi thác Dải Yếm và ghé cửa khẩu Lóng Sập cách thị trấn 30km.

Bữa sáng là một tô bún cá thật bự gần chỗ nghỉ, vị khá ngon, cá lại nhiều, nhờ vậy mà cầm cự được đến quá trưa.

Mùa này nếu đến đây chỉ để ngắm thác Dải Yếm thì không nên vào, vì thác cạn khô, nhưng nếu để chụp ảnh thì rất nên ghé. Từ bậc tam cấp xuống thác ở lối gần khu vực gửi xe hiện ra khung cảnh đầy cuốn hút, mọi thứ như được sắp đặt sẵn, chỉ cần có người đứng vào nữa là hoàn hảo.

Bước chân theo lối mòn dẫn đến bờ suối trong xanh giữa hai khe núi, xa xa phía bên phải là một cái đập đang trong lúc thành hình, bên trái là dòng suối chảy dài men theo khe núi.

Chụp xong, quay trở lại chỗ gửi xe bằng con đường khác dễ đi hơn, cả hai thở phào khi không phải tìm cách để vượt qua những tảng đá, cầu khỉ đầy bất an kia. Tiếp tục vừa chạy hướng lên cử khẩu, vừa tranh thủ ghé xuống đoạn suối để tìm góc chụp mà cậu thợ chiều qua đã chỉ, nhưng vô vọng, thay vào đó là tìm được thêm 2 cây hoa ban nằm gần một dòng suối đã cạn khô.

Đường đến cửa khẩu khá nhiều điểm đẹp, phần lớn cũng nhờ dòng suối bên dưới. Chừng 15km đầu, hai bên đường là những ngọn núi phủ xanh một màu tươi mát, bên đường, hoa xoan đang nở rộ, góp thêm chút màu tím nhạt cho khung cảnh chung quanh. Ở đây, hoa xoan như một loài cây trồng bên đường để che bóng mát. Người, và vật đều nương vào những lúc muốn nghỉ ngơi. 15km sau, chỉ thấy toàn đồi trọc, đường vắng bóng cây xoan. Những quả đồi này có lẽ dùng để trồng ngô. Đến cửa khẩu, em Huế tranh thủ chụp một tấm ở bên kia nước bạn rồi vòng về.

***

Chiều trả phòng, lại tiếp tục hành trình đến Thị trấn Nông trường Mộc Châu rồi vòng lên khu đồi chè, và ghé vào một bản. Trên đường đi, may mắn một nơi vẫn còn ít hoa cải, vội ghé vào chụp, rồi lại tiến sâu hơn đến đồi chè. Điểm ghé thú vị nhất lúc cuối ngày là ghé thăm bản Pa Khen, một địa điểm ghé thú vị ngoài sức tưởng tượng. Con đường dãn vào bản được bê tông hoá, chính vì vậy bản trông khang trang hơn. Vào đúng giờ tan tầm, các em học sinh tủa ra đi về các hướng, trên tay nhiều em ra trước là những ca-men để đựng thức ăn, vì đường xa, và vì con chữ… Trẻ em ở khu này nhiều, rất nhiều, có nhà thấy đến 3-4 bé, có bé mới tẹo teo trên lưng đã đèo em, thấy người lạ, em đưa ánh nhìn đầy thắc mắc, trông thương và dễ thương khó tả.

Có bé sợ chụp hình, khi đưa máy lên, bé lu loa chạy ào về bên mẹ. Lúc về thấy bé lần nữa, mới định dừng xe bé lại mếu máo như sắp oà lên đợt nữa.

Chiều xuống, xe vòng ra lại thị trấn, đi vòng lên lại tiểu khu vườn đào, ăn một cốc sữa chua nếp cẩm, uống gần một bình sữa tươi thay… bữa tối, vì chỗ này khó tìm được điểm ăn, và một phần dư âm bữa trưa vẫn còn đó…

Wal
17.3.2015

16.3.2015. Ninh Bình – Mộc Châu


16.3.2015. Ninh Bình – Mộc Châu *** Ngày mới Ninh Bình đón chào bằng một loạt âm thanh rất “quê”, tiếng gà, tiếng mèo kêu, lẫn tiếng chuột chạy rào rào trên lớp mái tôn. Ngoài ngõ, mùi hương kheng khét len vào lớp không khí ẩm ướt pha sương, làm nhầm lẫn với vị cà phê rang, em Huế mới đính chính lại nhận xét trên, đó là hương gạo thính, để một là nấu cháo, hai là để đi vó tôm, mà nay chắc chả còn ai đi vó tôm cả. […]


Ngày mới Ninh Bình đón chào bằng một loạt âm thanh rất “quê”, tiếng gà, tiếng mèo kêu, lẫn tiếng chuột chạy rào rào trên lớp mái tôn. Ngoài ngõ, mùi hương kheng khét len vào lớp không khí ẩm ướt pha sương, làm nhầm lẫn với vị cà phê rang, em Huế mới đính chính lại nhận xét trên, đó là hương gạo thính, để một là nấu cháo, hai là để đi vó tôm, mà nay chắc chả còn ai đi vó tôm cả.

Sớm, khởi hành đi hướng Tam Điệp để rẽ sang hướng đi Mộc Châu – Sơn La. Cô bạn đi dạy cùng đường một đoạn rồi chia tay. Trước đó, dự định sẽ ghé nhà thờ đá để tham quan, nhưng thấy các ý kiến trái chiều nhiều, nên thôi dành nhiều thời gian để đến Mộc Châu sẽ thú vị hơn. Và đúng thế thật.

Dọc đường, vừa tới ngã ba Rẽ vào Tam Điệp bỗng gặp một cây gạo thật to đang nở rộ hoa nằm phía bên kia đường ray. Em Huế vừa xuýt xoa vừa ngậm ngùi kể: “Cây gạo to ghê! Hiếm khi thấy cây lớn như thế này lắm. Ngày xưa quê em cũng nhiều cây gạo lắm, nhưng bây giờ bị cưa sạch cả rồi, hồi nhỏ hay lấy đá chọi để cho hoa rụng rồi cầm lấy ăn, cánh hoa có vị ngọt ngọt…”

Cây hoa gạo
Cây hoa gạo

Tạm dừng gần đầu ngã ba để ăn sáng, món bún chả quạt. Nghe tên thấy ngồ ngộ liền hỏi, em Huế đáp: “Nó là bún chả đấy thôi, vì ngồi quạt bên bếp than nên người ta mới gọi vậy, ở Hà Nội có nơi còn gọi là bún chả than hoa nữa cơ!” Cái từ bún chả quạt này được sử dụng khá phổ biến ở Ninh Bình, đi dọc đường thấy có đến 3-4 tiệm ghi như vậy, khi xe bước chân vào địa phận tỉnh Hoà Bình, vẫn thấy từ này được sử dụng.

Từ Tam Điệp đến Hoà Bình, xe chạy qua những cánh đồng lúa đã và đang cấy mạ, những chỗ vừa cấy đều được gắn đầy những chú bù nhìn để tránh lũ chim đến ăn. Bên những thử ruộng, đôi khi xuất hiện một chòi canh rách nát nằm xiêu vẹo, chơ vơ, tưởng chừng sẽ lung lay đổ sụp khi có một người nào đó bước chân lên, cảm tưởng thì vẫn chỉ là cản tưởng thôi, vì nó vẫn kiên trì đứng vững như vậy bao năm… Đôi khi, xe chạy qua những cánh đồng đá nhô lên lởm chởm giữa những vạt lúa xanh non. Người dân chẳng buồn, hoặc chẳng thể dời đi, nên nó cũng vẫn còn hiện diện ở đó suốt bao năm, thôi thì an ủi rằng ít ra có chỗ để nghỉ chân…

Những khối đá nằm giữa ruộng
Những khối đá nằm giữa ruộng
Đê
Đê

Dọc đường những cây hoa xoan rải rác mọc bên lề, bên cạnh một gian nhà, bên trên những ngọn đồi cao… Chúng nhẹ nhàng khoe sắc, người đời biết cũng được, không biết cũng chẳng sao, mà tốt nhất là không nên biết đến làm chi… Em Huế kể, “ngày xưa chỗ em cũng trồng nhiều cây này nhưng chặt hết, vì hoa của cây này thu hút muỗi về nhiều, hoa có mùi rất gắt. Hồi đó em cũng hay bẻ lấy hoa chơi…” Cách nhìn ấy, chỉ thấy tội cây xoan.

Trước, chỉ biết cây này qua ca khúc “hoa xoan bên thềm cũ”, một nhạc phẩm của nhạc sĩ Tuấn Khanh, chỉ thế thôi đủ yêu rồi. Nếu “chẳng may” nghe phải bản thu của cô Hà Thanh trước 75 thì chắc ai cũng yêu hoa xoan. Mấy câu mở đầu, cô hát như rót mật vào tai, đang ngồi huyên thuyên mà “lỡ” đến bài này là chợt khựng lại vài phút, chờ đến lúc nghe xong…

“Khi nắng nhẹ vương trên lưng đồi,
Xa vắng miền quê bao năm rồi
Về gặp em ngây thơ duyên dáng

Nay qua đau thương yên bình rồi, tình ta lên hương ngát.
Như hoa xoan vàng bên thềm nhẹ nhàng nhưng ngất say.”

Hoa xoan
Hoa xoan

***

Xe chạy đến một thôn thuộc huyện Mai Châu, tỉnh Hoà Bình bèn nán lại để vào thôn. Và bắt đầu thấy tiếc, dù điều này đã biết trước từ lâu, bởi hoa mận, hoa đào đã kết quả, trên cành là những quả còn nhỏ, những lá xanh non phủ kín cả cây. Và cứ thế hình dung nếu hoa đào còn nở… Và chữ “nếu”, chữ “tiếc” còn triền miên xuất hiện dọc cung đường từ Mai Châu đến Mộc Châu, bởi bắt đầu từ đoạn này trở đi, đoạn đường bắt đầu có nhiều cây đào, cây mận. Người dân trồng trên đồi, bên nhà, có nhiều nơi trồng ngợp mắt, nhà khuất lấp sau những hàng cây. Có đôi nhà rất biết góc để xây, nằm biệt lập một góc trên đồi, bên dưới là thung lũng cây và cây… Mỗi nhà, mỗi kiểu “nấp”, tạo nên một khung cảnh đẹp, hài hoà dài miên man. Nên nếu đi đúng mùa, du khách sẽ liên tục hân hoan, trầm trồ, thích thú, và đi hụt mùa thì đón nhận nỗi tiếc nuối triền miên. Có một đoạn dài, bên dưới đèo là một khu vực đất bằng, nhà cửa, cây cối bố trí trông như một bức tranh thu nhỏ, trải dài, và lại “nếu…”

Đến 2g chiều, tạm dừng ăn cơm ở nơi đầu Mộc Châu. Anh chủ quán chia sẻ: nếu đi mùa này thì may ra chỉ còn hoa cải, trồng nhiều ở gần ngã tư vườn đào, hoa ban thì mọc nhiều ở Km90. Trước tiên tìm đến vườn hoa cải, nhưng cũng đã đến muộn, chắc nằm trong bụng mấy chú bò đã lâu. Thôi thì chạy đến Km90 vớt vát, xe chạy ngang qua thị trấn Mộc Châu, rồi thẳng tiếp tầm 20km đường đèo hoang vắng để đến điểm nói trên, nhưng cũng chẳng thấy đâu, chỉ thấy những cây hoa ban mọc tít trên những sườn núi, hoặc bên dưới dốc núi, nơi khó có thể leo lên hoặc đủ can đảm để leo xuống. Tới Km90, bên kia đường là một thôn văn hoá nằm dưới chân núi, đường rất dốc lại thêm phần khúc khuỷu, mới leo xuống được một đoạn cảm thấy rờn rợn không ổn đành quay lên, một phần vì nhìn không thấy hoa ban…

Quay ngược đường về, gặp một cặp đôi đang chụp bên 2 cây hoa gạo, bèn ghé vô. May quá, gặp phải thợ ảnh nơi này, cậu thợ kể vừa mới chụp thác ở bên dưới thung lũng, theo con lộ lúc nãy không dám xuống, và chỉ thêm vài điểm có thể chụp hoa ban…

Cuối chiều, hai anh em vật vã bước trèo, bước trượt để leo lên lưng chừng núi, đến bên cây ban đang nở rộ hoa rồi chụp, trong lúc mặt trời đang buông những tia sáng yếu ớt cuối ngày…

Đường xuống núi
Đường xuống núi

Wal
16.3.2015

15.3.2015. Ninh Bình: Tràng An, chùa Bái Đính


15.3.2015. Ninh Bình: Tràng An, chùa Bái Đính *** Đến KDL, người đông ngợp, đành vòng ra đi chùa Bái Đính trước để tham quan. Đến chùa, bụng bắt đầu gào: “đói”, cố đi hết một vòng khu chùa mới rồi vòng ra. Đi Tràng An mà không đi chùa Bái Đính thì dở, nhưng đi rồi càng thấy dở hơi hơn, một chốn không thanh tịnh. Cũng may lối ra có cánh đồng tuyệt đẹp, và khung cảnh núi non hai bên đường cứu cánh cho điểm đến trên. […]


Đêm qua cô dặn phải mắc mùng, rồi đưa 2 thanh trụ, bèn hỏi ngây ngô: “Ở đây cũng có muỗi ạ?”, “Có chứ!”, bèn mùng màng kỹ càng, vậy mà vẫn lọt vào được 3 em, đốt no nê!

Cũng đúng thôi, khu này ngay cạnh là cánh đồng, mùa này độ ẩm cao, nên thực ra muỗi ngợp nhà. Tiết trời ẩm ướt đến khó chịu, nền nhà như đọng một lớp sương mỏng tanh, chả trách có lau nhà, dùng quạt thổi cũng chẳng khô. Cái áo khoác cũng chịu chung cảnh ngộ: bị dính ướt từ đêm qua và giữ nguyên hiện trạng đến sáng hôm sau.

***

Cô bạn ngày xưa là người duy nhất trong lớp gọi Lâm béo, không như lũ bạn gọi với từ nghe có vẻ “thô lỗ” hơn: Lâm mập, vài cậu bạn chí cốt hơn thì chỉ vỏn vẹn: mập, mỗi lần gọi cứ í ới kiểu: “ê mập”. Giờ thì gầy rồi, nhưng mỗi lần về nhà cậu bạn vẫn quen miệng gọi “mập”, hoạ hoằn lắm mới gọi tên. Hơn một năm rồi mới gặp lại cô bạn, cô nhìn rồi phán ngay: “ê, dạo này ông có vẻ gầy hơn trước nữa, trông đợt trước gặp có vẻ có da có thịt hơn!”. Em cô bạn đang ngồi trong bàn hai họ cũng nhô đầu ra thì thầm: “anh Lâm dạo này gầy quá!”

***

Cô bạn dạy con: nhóc đang loay hoay xếp ghế, vấp va vào bàn rồi lu loa khóc, đến bên mẹ, cô bạn hôn vào chỗ đau rồi nói: “…cái bàn nó cũng bị đau, con có mẹ hôn, còn nó đâu có ai để hôn.” Nhóc mặt lộ vẻ có lỗi, nói: “Mẹ đến hôn cái bàn đi”.

***

Trưa, cô bạn và cặp vợ chồng son dẫn đi Tràng An, cô bạn chỉ đưa đến cổng, leo lên cổng để vào đình, rồi chia tay, cặp vợ chồng son thì dẫn sâu đến KDL Tràng An, rồi chạy qua chùa Bái Đính rồi mới vòng về.

Đến KDL, người đông ngợp, đành vòng ra đi chùa Bái Đính trước để tham quan. Đến chùa, bụng bắt đầu gào: “đói”, cố đi hết một vòng khu chùa mới rồi vòng ra. Đi Tràng An mà không đi chùa Bái Đính thì dở, nhưng đi rồi càng thấy dở hơi hơn, một chốn không thanh tịnh. Cũng may lối ra có cánh đồng tuyệt đẹp, và khung cảnh núi non hai bên đường cứu cánh cho điểm đến trên.

Tràng An vào buổi sáng
Tràng An vào buổi sáng

2g mới bắt đầu ăn trưa, rồi tiếp tục lao vào dòng người đông kịt, nóng ngợp người để chen (chứ không phải xếp hàng) vào bến thuyền để bắt đầu hành trình sông nước Tràng An.

Chen mãi rồi cũng có mặt tài bến thuyền, đoàn người cứ ồ lên khi thấy một chú/cô lái đò cập bến, có người tay cầm tờ 100k đưa tay vẫy vẫy. Thêm một đợt chen lấn nhưng bớt căng thẳng và nghẹt thở như đoạn chờ vào cổng.

Lên thuyền, mọi người quyết định đi chặng dài qua 8 động. Chặng dài chừng 2 tiếng, nếu đi lên thăm các đền thì mất thêm hơn 1 tiếng. 4g xuất phát, và sợ trời đêm nên mọi người chỉ đi các động. Trời càng về chiều càng dễ chịu, ánh mặt trời vẫn còn cao chiếu từ phía bên kia núi xuống mặt sông làm mặt nước đang lăn tăn thêm phần lóng lánh. Từng dòng người vẫn đang ngược xuôi mái chèo ngắm cảnh, chụp hình. Dòng sông nước trong có thể nhìn rong dưới tận đáy.

Trước khi đến Tràng An, có thử tìm hình trên mạng chụp lại cảnh quan nơi đây, nhưng không mấy tấm cuốn hút, lăn tăn không rõ vì sao. Khi đến nơi thì thấy rõ hơn nhiều, chụp được khoảnh khắc đẹp trong ngày không dễ, lại phải đúng mùa, hoặc thời tiết tốt. Những ngày xuân du khách thập phương đến đây đông nượp, cảnh thanh bình bỗng chốc biến thành khung cảnh mùa lễ hội, dù sao nó cũng có thú riêng, nhưng nếu đi các ngày trong tuần ắt sẽ có cảm giác khác. Cung đường qua các động núi non trùng điệp, xếp lớp, pha nhẹ một lớp sương mù làm du khách tựa như đang tiến vào nơi tiên cảnh. Nếu đi vào buổi sáng như hôm nay sẽ thú vị hơn, vì lớp sương mù ấy phủ dày, nước non mờ ảo…

Wal
15.3.2015

14.3.2015. Hà Nội – Ninh Bình


14.3.2015. Hà Nội – Ninh Bình *** Trời Hà Nội mờ mờ sương, bàng bạc nhìn đầy thi vị đối với những kẻ rảo bộ ngắm phố, hay đi bên hồ dưới màn sương mờ đục. Đối với kẻ đi xe, nó chỉ thi vị khi thi thoảng thấy một góc hồ sương giăng giăng, làm bóng cây đổ dưới mặt hồ thêm huyền ảo, chỉ vậy thôi. Cung đường đi, vừa sương giăng, vừa mưa bụi, làm kính mắt đọng một lớp sương dày đặc, buộc phải tháo kính cất vào balo, khung cảnh vốn mờ ảo, lại tăng lên bội phần. […]


Sáng sớm, làm nốt phần việc của Nhóm cho xong, gửi mail, đăng tin, in vé mời, trưa vội đi ra sân bay, may vẫn kịp giờ quy định. Lần đầu tiên thấy thiện cảm với VJA, bay đúng giờ, đi không hoãn tuyến. 3g chiều đến nơi. Bắt xe buýt số 7 đến Đại học Giao thông Vận tải, rồi đi xe máy về Ninh Bình lúc 4g30.

Uống nước chè ven đường
Uống nước chè ven đường
Cây bằng lăng đang nảy lộc
Cây bằng lăng đang nảy lộc

Trời Hà Nội mờ mờ sương, bàng bạc nhìn đầy thi vị đối với những kẻ rảo bộ ngắm phố, hay đi bên hồ dưới màn sương mờ đục. Đối với kẻ đi xe, nó chỉ thi vị khi thi thoảng thấy một góc hồ sương giăng giăng, làm bóng cây đổ dưới mặt hồ thêm huyền ảo, chỉ vậy thôi. Cung đường đi, vừa sương giăng, vừa mưa bụi, làm kính mắt đọng một lớp sương dày đặc, buộc phải tháo kính cất vào balo, khung cảnh vốn mờ ảo, lại tăng lên bội phần.

Đường dài hơn 100 cây, dự tính khoảng 2 tiếng rưỡi, mất thêm khoảng nửa tiếng đi lạc khi tìm đường ra quốc lộ 1A, đi quá một đoạn khá dài, song cũng đến nơi lúc 7g40. Chiếc áo khoác bị sương và mưa làm nửa phần trên ướt đẫm, lạnh run người. Đến nơi, cô bạn thân từ thời cấp 1 chạy ra đón đưa về nhà, tiệc tùng đêm vẫn còn dư âm đó, được thưởng thức mấy món mới lạ và ngon của đất Ninh Bình, dĩ nhiên không thể thiếu thịt dê.

Nhà có đám cưới, nên đông đúc và rộn ràng, phải chạy sang nhà bố mẹ cô bạn, tạm trú trong phòng thật rộng, chứa đầy ắp gấu bông. Bên ngoài, vài chục dàn nhạc ếch đón chào lữ khách bằng tiếng “ộp oạp”, và hứa hẹn sẽ cho thưởng thức thâu đêm…

Wal
14.3.2015