Đà Nẵng – Quảng Nam, 2016


Dự định đi Hội An vào ngay hôm chủ nhật nhưng thấy lu bu nên chuyển sang thứ 2 cho thong thả, đúng là dự báo thời tiết ở Đà Nẵng đúng: nghe nói là trời có mưa lất phất không đáng kể, còn thời tiết ở Quảng Nam thì không xem nên không biết là hôm đó trời có mưa, chỉ kéo dài chừng 1 tiếng đúng vào lúc đang trên đường đi tới làng chài Tam Thanh khi vừa qua cầu Cửa Đại.

Hành trình đi có… nhầm lối “nhẹ” khi vừa qua cầu rẽ ngay vào đường bê tông để đi vào khu làng nhỏ bên trong – mà lẽ ra lối rẽ đó vẫn chưa đến, nhờ vậy mà cũng tình cờ chụp lại được cảnh cây cầu dễ thương bắc qua dòng suối nhỏ, và tình cờ “gặp” lại những hương quen từ một vài nhà làm nước mắm, mùi nồng nồng mằn mặn tỏa ra, rồi mùi ẩm mốc có lẽ từ một đống gỗ nào đó xộc ra khi gặp cơn mưa…

Cung đường còn lại chạy dọc bờ biển, hai bên đường là những ngôi mộ “mọc” trên cát trắng nằm rải rác có lẽ dài đến gần chục kilomet, chen vào là những xóm nhỏ, yên bình. Cơn mưa lúc này có phần nặng hạt hơn, trút xuống đợt dài làm hai ống quần và đôi giày mẹp ướt, tốc độ chạy chậm hơn, phải đến 10g hơn mới tới làng chài bích họa Tam Thanh.

Việc khai thác khu làng chài ven biển này để làm du lịch thấy cũng khá hợp lý, bản thân làng này nếu không có những bức tranh được vẽ lên tường, bờ rào vào tháng 6/2016 trong chương trình hợp tác Việt-Hàn thì nó cũng đầy những nét dễ thương mà nếu ai đó dừng chân lại và đi dọc các ngõ ngách thì cũng có thể bắt gặp. Nó làm cho du khách có thêm lý do để đến thành phố Tam Kỳ chứ không hằn chỉ dừng lại ở Hội An để thăm thú.

Mình cũng định ghé Tam Kỳ, rồi đi cung đường chính đó về Hội An, nhưng dừng chân lại bên làng chài hơi lâu, đến tận 4g chiều nên đành lỗi hẹn với bạn tại Tam Kỳ, để rồi vòng ngược xe lại đi cung đường cũ, được hơn chục kilomet rồi rẽ ra đường chính, chạy thẳng về Hội An, đến nơi 5g chiều. Lòng vòng, phố cổ, ăn uống, đi thuyền đến 7g tối trở về Đà Nẵng.

***

Hôm trước đó trong bữa cơm chiều, mình được giao làm món mắm ruốc để chấm thịt luộc. Trời, là loại mắm ruốc chà mà mình mê, lại được nghe là hàng đặt riêng nên đảm bảo chất lượng, hũ mới chỉ được quệt một tí để ăn nên còn đầy ắp. Làm xong, mắm ngon chưa từng thấy, định bụng sẽ mua nhưng được tặng “ôm” về.

Ngày về, hũ mắm ruốc chà được gói ghém cẩn thận trong bọc, dán băng keo kỹ càng, những tưởng Jetstar cũng tựa như VietnamAirline cho xách tay mắm lên theo quy định mới gần đây, dè đâu bị cấm, đành ngậm ngùi bỏ lại tại sân bay.

***

Về tới Sài Gòn, trời âm u tợn, vội vã chạy về, lại giờ tan tầm nên khi tới quận 4 mưa như trút nước, lượng nước đổ xuống 5 phút như bằng gần cả tiếng khi chạy đến làng chài, vì ngần ấy phút thôi giày và quần lần nữa “tắm”…

Wal
27.9.2016

Tây Bắc 2017: 14.2. Lai Châu – Yên Bái


Sớm, mình mở cửa sổ để ngắm quang cảnh đồng lúa phía bên ngoài, nắng vẫn chưa xuyên qua được lớp sương mù và mây.
Hành trình của ngày ghé lại bản Bo, chạy thẳng tiếp tới Mù Cang Chải, và dự định nghỉ chân tại Nghĩa Lộ. (Lộ trình ban đầu: đi tới Lai Châu, lòng vòng ở đó rồi về Lào Cai, thì chuyển thành đi qua luôn Mù Căng Chải, về Hà Nội, rồi trả xe máy về Lào Cai).

Bản Bo đúng là một nơi nên ghé đến, cảnh xóm làng, đồng ruộng, suối, cầu treo… làm chỉ muốn dừng chân nán lại lâu hơn.

Mù Cang Chải thì đẹp theo vẻ của một nơi được chăm chút nhờ du lịch, nên đẹp nhưng chưa mấy ấn tượng, có lẽ phải đến mùa lúa chín mới thực sự hấp dẫn hơn. Cung đường đến Mù Cang Chải có nhiều điểm để suýt xoa và thấy thú vị hơn, cũng nhiều điểm thấy buồn vì những “vết sẹo” ở nơi đây, từ những khu khai thác đá, khai thác đất cát nằm dọc bên suối ngay quốc lộ làm loang lổ núi đồi và gây ô nhiễm nguồn nước, bụi bám đầy cả một vùng, trong đó có cả khu dân cư cũng hứng chịu, và có vẻ lặng im…

Việc khai thác các làm mình cũng chợt nghĩ đến những ngôi nhà của các dân tộc miền núi, không gỗ thì vách đất sét, không dùng cát và xi măng bởi vì những thứ này ngày xưa không sẵn, mà cát hiện giờ cũng biết lấy đâu ra, nếu khu vực ấy không gần sông, gần suối. Nên ở mấy tỉnh Tây Bắc đi ngang qua, những nơi buôn bán (hoặc trữ) cát đá, cát họ trữ kỹ bên dưới một lớp bọc màu đen (nilon, hoặc một lớp vật liệu nào đó khác chắc hơn, khó bị bào mòn bởi thời gian), rồi chặn thêm nhiều túi chứa cát nhỏ bên trên để bọc khỏi bị thổi bay.

Con đường đi qua Mù Cang Chải có khá nhiều cây gạo, chúng đang vào mùa, hoa nở rộ đỏ cả cây, có đoạn đường hai bên đèo hàng chục cây nằm tiếp nối nhau, làm cung đường thêm đặc biệt.

Trước khi đến Mù Cang Chải, mình có dừng lại tại một chợ, rồi chọn vài cái áo đệm ngồi. Đêm, khi xe đến Văn Chấn, ăn tối và tình cờ được một cậu người Thái trắng ở đó bảo rằng loại đệm này xưa chỉ có con gái làm tặng gia đình con trai trước khi về nhà chồng.

Từ Mù Cang Chải đi đến Văn Chấn phải qua đèo Khao Phạ – một trong những đèo hiểm trở và dài nhất quốc lộ này. Thực ra thì cũng không đến nỗi đáng lo, nhưng 5g chiều mới bắt đầu leo, mà chưa leo đã thấy sương mù đang lờ lờ trước mặt, nên cung đường tiếp theo hứa hẹn đầy gian truân, phải đi cả tiếng, và nhìn theo vạch phân cách để đi, hết đèo tới khu dân cư đã là 6g15.

Tới nơi, vào phòng, và mở wifi, một vài tin nhắn đến, có tin thả tim, có tin bảo mình giấu gấu (tưởng là người đi cùng) kỹ dữ, mình bảo: cô gấu thực sự của mình chắc đang ghen và sầu ở nơi khác, chứ không phải cô này, yêu sau khi đặt lịch đi Tây Bắc thì mọi chuyện đã rồi, mình đi là đi.

Wal
14.2.2017

Tây Bắc 2017: 13.2. Y Tý – Cầu Thiên Sinh – Tam Đường


Sớm, loa phát thanh đồn biên phòng tiếp tục nhiệm vụ báo thức cho cả… khu phố núi. Chốc sau, lũ chim sẻ tíu tít gọi nhau ngoài sân làm buổi sáng sớm mờ sương ngợp trong tiếng chim.

Dự định buổi sáng đi cầu Thiên Sinh, nối liền biên giới Việt Nam và Trung Quốc. Đây là cây cầu ngắn nhất, nhỏ nhất thế giới, chỉ dài độ chừng 2-3m, bắc ngang khe núi bị chẻ đôi do quá trình kiến tạo địa chất (khe chỉ chừng 1m), tít sâu bên dưới là dòng suối Lủng Pô ồn ào cuộn chảy ngày đêm. Ngày trước, người dân đi bằng cách vượt qua những khối đá, để qua bờ bên kia, sau này mới xây thêm cầu thô sơ để qua lại, và sau đó nữa, Trung Quốc xây thêm lan can bằng đá granit để an toàn hơn, vì bắc ngang khe núi như vậy nên nó có tên gọi là cầu Thiên Sinh. Phía bên Trung Quốc, người ta làm đường nhựa đến tận chân cầu, phía Việt Nam vẫn còn là con đường đất đá, khó đi. Bên dưới cầu hơi bẩn, vì toàn bộ rác được hai bên tống xuống, mặc cho nó bị cuốn trôi, hoặc bám dính đâu đó ở hai bên khe núi. Ở đây cũng có hoạt động trao đổi lương thực với phía bên kia, buổi sáng mình đi, thấy vài ba chiếc đang đỗ ở phía Việt Nam, và 1 xe bốc dỡ hàng loại nhỏ đủ đi qua cầu bốc dỡ hàng, để đi qua phía kia…

Con đường đi xuống quang cành thật đẹp, đi xuống chừng 4-5km đã thoát được lớp sương mù vây phủ, để có thể ngắm nhìn trọn những ruộng bậc thang cùng dòng suối bên dưới. Đường được đồ bê tông nên cũng tương đối dễ đi, trừ vài đoạn đường hư, may là mùa khô nên không mấy lầy lội.

Quay về đã là 11g trưa, gói ghém đồ rồi vòng đi thẳng tới Tam Đường – Lai Châu. Con đường tiếp theo vẫn đầy gian nan, vừa đối diện sương mù, vừa liên tiếp gặp phải ổ gà do đường xấu. Cũng may chỉ cỡ chừng 15km đầu là thoát được cả hai. Cung đường đi qua Mường Hum khá nhiều nhà người dân sống hai bên lối đi, nên ruộng bậc thang cũng nhiều hơn, nhiều cảnh thật nên thơ. Khu vực này có vẻ nuôi nhiều lợn cắp nách, đi dọc mấy km đường thấy chúng nhởn nhơ trên đường, trong vườn, từng đàn từng đàn tíu ta tíu tít bên nhau, có chị lợn đang chữa thủng thẳng băng qua đường, bụng sệ chốc chốc lại cà vào mặt đường, thấy thương, thi thoảng lại bắt gặp vài chú lợn bên đường tựa vào cột bê tông (giống mốc lộ giới) rồi cạ vào, cho đã ngứa.

Hơn 1g, xe mới tới Mường Hum, mình lòng vòng đi tìm chỗ ăn, thấy chỗ đông đông xe, cô ngồi sau xe bảo chạy đến đó thử, biết đâu là chỗ ăn uống ngon, bèn đi ngang qua, xong cô bảo, à, bọn nhóc chơi điện tử, xong mình quay ngược xe vòng lại chợ, cô ấy mới nhìn lên tấm bảng chỗ đông đông xe lúc nãy, lẩm bẩm đọc: Gà me. Mình suýt ngất vì cười! Chắc đói nhìn đâu cũng ra món ăn!

Sau bữa trưa, mình chạy thẳng tới Ô Quy Hồ, đổ xăng rồi chạy tiếp tới Tam Đường. Xe gần như gặp sương mù liên tục, tới Ô Quy Hồ vẫn sương mù giăng phủ, nhưng bớt dày hơn, nơi này có gió thổi ngược lên nên sương mù có tan đi đôi chỗ, làm lộ cảnh mờ ảo phía bên dưới đèo, tuyệt đẹp. Mình tháo kính để dễ nhìn hơn (do sương mù bám), nên cảnh đẹp càng thêm… mờ ảo. Càng xuống dốc, sương càn tan, để cảnh đẹp hiện dần. Nếu đi đèo Mã Pí Lèng (Hà Giang) thấy những ngọn núi đá sừng sững đầy hùng vĩ, và cuộc sống khắc nghiệt của đồng bào trên những đỉnh non cao thi đèo Ô Quy Hồ cảnh vật đầy sức sống theo một vẻ khác hơn, vẫn là những ngọn núi cao to, nhưng sự sống đầy rạo rực, từ sắc xanh bao phủ những núi cùng đồi.

5g xe đã đến được Tam Đường, xe rẽ vào đường quốc lộ cũ, nơi đông dân cư sống hơn, đường này nghe kể được Trung Quốc làm xong đâu năm 78, rồi năm 79 họ đem quân sang đánh… Mình nghỉ tại một nhà trọ, phòng nhìn ra phía sau là ruộng lúa mênh mông, khi chiều về, hoàng hôn buông xuống trông cảnh càng nên thơ.

Anh chị chủ nhà dễ thương, bảo nhà có bếp, muốn dùng cứ lấy, thế nên cô bạn bày ra trò bún đậu mắm tôm, rảo chợ gần đó mua hết các thứ mà đậu thì sạch trơn, bèn chọn mấy thứ rau khác thay thế, mà mắm tôm thì cũng chẳng đúng vị mong… Sau đó ngồi ăn chung với anh chị chủ nhà, ăn uống no phủ phê…

Wal
13.2.2017

Tây Bắc 2017: 11-12.2: Hà Nội – Lào Cai


11.2. Hà Nội

6g chiều, khu bờ hồ gần kem Tràng Tiền, một loa phát thanh nào đó bật bài hát tuyên truyền về môi trường từ thập niên 90 do một tốp ca thiếu nhi trình bày, mình ko nhớ rõ là thường được nghe ở đâu, nếu không tình cờ nghe lại chắc cũng quên đi… “Tổ quốc Việt Nam xanh ngát, có sạch đẹp mãi được không? Điều đó tùy thuộc hành động của bạn, chỉ thuộc vào bạn mà thôi.”

Hơn 9g tối, bạn mình bảo nên đổi nhà xe, không nên đi Sao Việt, rồi cho số điện thoại của chỗ Luxury Vân nhưng gọi không thấy bắt máy, bèn tra google thì cũng ra tên nhà xe, số điện thoại, cái rồi vội vàng đặt 2 chỗ, rồi hủy 2 vé kia, nhưng thấy ngờ ngợ tại sao lại đón cùng một chỗ số 789 Giải Phóng – của Sao Việt, chốc gọi lại hỏi thử mới ngớ ra là trang trên kia “treo đầu dê bán thịt chó” số điện thoại. Luxury Vân cũng chỉ chạy các tuyến sáng hoặc chiều, nên đành chọn Sao Việt đi.

12.2. Lào Cai – Y Tý

3g30 tới nơi, ngồi chờ ở nhà xe tới 6g hơn rồi thuê xe, xuất phát đi, ghé ăn sáng món bánh cuốn tại chỗ cách đây 4 năm từng ghé trong hành trình lần đầu tiên đi Tây Bắc.

Ngoài đường lạnh run, trời càng lúc càng lạnh khi đi xa khỏi thành phố hướng đến Y Tý – dọc con đường đi ven sông giáp biên giới Trung Quốc. Nhìn, ta có thể thấy rõ nét khác biệt về việc xây dựng đường giao thông giữa hai bên: Việt Nam làm đường men theo triền núi, nên đường quanh co và dốc, Trung Quốc xây cầu những khúc quanh co để giảm khúc khuỷu, chia cắt ranh giới hai bên là con sông Hồng rộng lớn.

Trước khi đến đoạn men theo dòng sông, xe đi qua khu khai thác đá, núi biến thành những đồi đá vụn, và một khoảnh đất rộng lớn tựa như hồ, hoặc xưa từng chứa nước, nay đá vụn tràn ngập, làm cạn dòng đi. Trên đường. Thi thoảng gặp những chú trâu, lông dựng thẳng đứng đang gặm cỏ, một bé gái đang dẫn trâu đi, tay cầm một nhánh hoa rừng, xinh xinh…

Ngoài bắc có câu “Tháng Giêng là tháng ăn chơi”, có vẻ không còn đúng mấy, nhất là ở vùng cao này, tết Âm Lịch vừa qua, vậy mà nhiều nơi người dân cũng đã bắt đầu gieo mạ, hoặc xới đất chuẩn bị cho một mùa vụ mới.

Đường leo dốc mỗi lúc một cao. Khi còn chừng khoảng 20km thì sương mù và… đường xấu bắt đầu “bủa vây”, xe vấp ổ gà ổ voi liên tục, mắt kính sương bám tèm nhèm, nhiệt độ lạnh tợn hơn, có lẽ dưới 5 độ, da tay bị tấy đỏ lên và lớp da cứng lại tạm thời, đếm ngược từng km đề về đến Y Tý, rồi tạm nán chân tại Nhà nghỉ trong đồn biên phòng Y Tý, ở đây cho an. Chăn thiếu ấm: mình phản hồi: chốc có chăn ấm hơn ngay. Gần đó cách chừng chục mét là quán ăn nhỏ ven đường, nhưng wifi vẫn ghi nhà hàng, thiệt oách. Nghỉ ngơi tới 2g mới ăn trưa, hai món truyền thống mà đi mấy tỉnh miền núi như vầy thường có: cải mèo và thịt heo, có cả thịt ngựa nữa nhưng mình chọn thịt heo cho lành, làm món heo rang và cải mèo xào, xong bữa trưa.

Ở đây, sương mù giăng chẳng biết làm gì, bỗng có thêm thú vui hà hơi xem “khói”. Bên ngoài, sương mù là là bay ngoài đường, rồi chui vào bên trong nhà, thấy rõ mồn một dòng sương đang len vô, hiên nhà nền gạch bông, bị sương mù làm cho ướt đẫm cả hành lang. Chỉ có bên trong phòng là khô ráo. Trời cứ tù mù cả ngày, chắc vậy nên làm đám gà trống buồn ngủ, và khi thức giấc ngỡ sang ngày mới và gáy lạc giờ, hoặc có thể chúng… ốm cũng nên.

4g40, loa phát thanh chợt toe toe một đoạn nhạc hiệu chi đó, lập lại chừng 3 lần rồi dừng, để sự tĩnh lặng lại tiếp tục bao trùm, vây kín nơi đây.

5g30, một đàn chim tíu tít bên ngoài, như thể đang vui thú một điều gì đó, chim (giống chim sẻ) ở đây hơi nhỏ hơn bình thường hay gặp, thi thoảng đang đi trên đèo, bắt gặp cả đàn, nho nhỏ vụt qua…

Ngủ một lèo tới 8g hơn, rồi thoát ra khỏi lớp chăn ấm, đi ăn tối. Món ăn vẫn vậy, nhờ chị chủ nấu khác tí món thịt để xem như là đổi món. Đang ngồi ăn thì điện chợt tắt, đèn điện sạc được thắp lên ngay. Cái lạnh nó bủa vây thấy rõ qua bữa ăn, nó làm những món khói còn đang nghi ngút, chỉ chừng độ mười phút sau đã nguội lạnh, từ cơm đến nước luộc rau…

Sau bữa ăn, mình mon men chuyển qua bàn nước trà, ngồi nói chuyện với anh chủ nhà đến tận 10g đêm… câu chuyện đi từ xã giao đến thân mật, đi từ kể chuyện trong công việc (bộ đội biên phòng) đến cá tính miền Nam và cá tính miền Bắc, qua tới chuyện gia đình, về việc chia sẻ công việc của người ngoài Bắc khác trong Nam, quanh ấm trà từ lúc đầy sang cạn, từ lúc hôi hổi nóng đến khi nguội lạnh, mới thôi… Bắt đầu quen với cái lạnh ở đây, sương mù vẫn giăng giăng chưa có dấu hiệu thuyên giảm, hứa hẹn một ngày mới lại mù sương…

Wal
12.1.2017

Tết 2017 (Mùng 1- 2)


Mùng một Tết

Chuông điện thoại báo thức vẫn reo, mình phải rời chăn ấm nệm êm vội lên trên nhà tắt, sau đó lao vào chăn tiếp tới hơn 7 giờ, thấy nhà chưa ai động tĩnh bèn vác xe đi qua chùa hướng Trại Mát, rồi ghé nhà bạn gần đó chơi.
Cũng rỗi lắm, nên lúc chụp ảnh cho bạn, cất giúp luôn cái điện thoại vô túi cho đến lúc về tới nhà mới nhận ra, bèn vòng lại 1 vòng để gửi trả. Cũng may lúc về nhà kịp ăn uống để chuẩn bị chuyến đi đến Bảo Lộc vào giữa trưa. Xe chạy đến 2 giờ chiều tới bến, rồi lại chờ xe trung chuyển và ngồi thêm 15 phút nữa mới đến nhà bạn, cũng gần điểm đến hôm sau: Linh Quy Pháp Ấn.

Xế chiều ngồi hàn huyên nghe bác hàng xóm kể lại chuyện xưa, thời bác nằm trong đội BKLH, và những chuyện bên lề chiến tranh, một quá khứ buồn đặc sệt được kể ra, lan tỏa cả không gian, mùng Một tết bỗng chùng lại, giữa cái lạnh, màn đêm dần bủa vây…

Mùng 2 Tết

4 giờ ông anh lục đục thức dậy, mình cũng chợt tỉnh nhưng rồi cũng ngủ tiếp ngay sau đó, đến 5 giờ thì thức giấc, chuẩn bị, rửa mặt, làm một chút tẹo cà phê rồi cùng mọi người lái xe, leo lên chùa Linh Quy Pháp Ấn.

Sớm, sương mù giăng phủ khắp lối, phải đến 6 giờ mới tan bớt phần nào. Lối bộ lên chùa hai bên chim chóc ríu rít hót vang, tưởng như đó là thời khắc chúng chào đón ngày mới, tíu tít gọi nhau, đến lúc về thì có lẽ chúng đã bay đi đâu hết, đường chỉ còn giọng nói xen lẫn tiếng bước chân.

Ngày Tết nên chùa cũng đông nghẹt người. Khung cảnh chộn rộn, náo nhiệt làm mình cũng thấy ái ngại khi có mặt nơi đây. Ngắm bình minh nơi đây thật tuyệt diệu, mà máy ảnh không thể ghi lại hết vẻ đẹp từng thời khắc trôi qua.

7 giờ hơn, cả đoàn trở ngược lại về nhà, ăn sáng, và chơi trò may rủi bằng xì-lát, ván 1k-2k, và nhanh chóng mình giành giải quán quân người đen bạc nhất, kệ, xem như năm nay đỏ tình!

Trưa ghé qua nhà bạn của bạn của bạn ăn ké, rồi lên thêm một chùa đang xây dựng. Gần 4 giờ, lên xe về lại Đà Lạt, để tiếp tục tận hưởng cảnh mặc một lúc 2 áo ấm, và nướng tha hồ…

Wal
29.1.2017

Tết 2017 (29-30)


Sài Gòn 29 Tết

Đường buổi sáng se lạnh, cái mát dịu còn lưu giữ tới tận giữa trưa, đi trong nắng gắt gỏng vẫn dễ chịu hơn ngày thường, nhờ cái lạnh, và đường bớt ngột ngạt bởi vắng xe.

Không khí Tết tràn lan ra khắp ngõ, mọi nẻo đường, những chợ hoa nườm nượp khách đến-đi. Chợ hoa Hồ Thị Kỷ đông ngợp hơn ngày thường, họ phải chặn xe không cho băng qua đường ngay lối vào chợ, vậy mà vẫn ùn tắc. Nhà ai đó nấu bánh chưng hay bánh tét, bày ra bên lề đường giữa phố, khói bốc ra từ bếp, hơi nước bốc ra từ nồi bánh, quyện hòa vào nhau rồi pha loãng vào không khí, góp phần tạo một chút gì đó quê giữ chốn thị thành. Một vài góc phố, cờ đã được treo trước nhà, hoa đã bày trước ngõ. Chợ ở đường Cô Bắc cũng nhộn nhịp, nghe đâu sẽ bày bán thâu đêm đến hết 12g trưa ngày 30. Những đứa bé cũng theo chân bố mẹ ra ngoài sạp, vì nhà không có người trông, nằm ngủ ngon lành bên trên những tấm lót.

Đà Lạt ngày 30 Tết

Sáng sớm, xe tới nơi lúc 3 giờ. Trời khá lạnh, có lẽ chỉ chừng 14-15 độ. Xe trung chuyển “bỏ rơi” lời của mình nên chở lần lượt hết khách, còn thấy vị cuối mới hỏi đi đâu, mà lẽ ra mình đến sớm trước tiên, về tới nơi nướng tới 8g mới chịu dậy.

Trời lạnh làm chẳng muốn đi đâu, suốt ngày ngồi nhà, đi xuống đi lên, ngồi chơi với cháu, hoặc cày mấy game băng kinh điển thuở bé hay chơi, mãi đến chiều mới ra ngoài ngắm cảnh.

Đà Lạt mấy ngày này đào vẫn chưa rộ nở, chỉ lác đác vài cây ra hoa nhiều, trong đó vài ba cây hoa chi chít. Hoa ban thì đã nở khắp các cung đường có trồng, tuyệt đẹp. Lang thang mãi hướng đến Trại Mát để tìm dấu tích một cây đào đang nở rất đẹp nhưng mãi không ra vì người chỉ sai hướng (bên trái thay vì bên phải), mình lạc qua một ngôi biệt thự cũ phía trước cổng và tường rào có trồng cây hoa hồng, cao to, mường tượng tuổi thọ cây chắc cũng bằng ngôi nhà, đẹp ngẩn ngơ. Mình cũng tranh thủ lượn vô các hẻm nhỏ và lạc vào một đường đất, hai bên là rừng thông, nắng chiều sắp tắt vàng vọt chiếu tỏa xuyên qua những hàng cây, cung đường nhuốm lên màu nắng, rực rỡ vào cuối chiều, phía xa xa bên kia đồi là những ngôi nhà lấp ló, nhấp nhô bên những hàng thông, khói tỏa lên từ một nhà nào đó, trắng bàng bạc, quyện hòa vào màn sương đang giăng giăng.

Hiện tại (9g tối) đang là 14 độ C, chỉ muốn an vị trong nhà cho ấm, bạn bè có rủ, mình cũng bảo ngại, không tiện đi, vì giờ này ôm chăn sẽ không có gì tuyệt hơn!

Wal
27.1.2017

Chiều yên bình tại New Bagan


Chiều ngày kế cuối ở Myanmar, khi mọi người (thuê chung 1 phòng cho 7 người trú tạm qua buổi chiều) đang nghỉ ngơi, tắm rửa, lướt web thì mình xách máy ra ngoài, định dạo bộ quanh đây, thì gặp em Hằng đang ngoài sảnh, rồi hai anh em cùng đi.


Chiều ngày kế cuối ở Myanmar, khi mọi người (thuê chung 1 phòng cho 7 người trú tạm qua buổi chiều) đang nghỉ ngơi, tắm rửa, lướt web thì mình xách máy ra ngoài, định dạo bộ quanh đây, thì gặp em Hằng đang ngoài sảnh, rồi hai anh em cùng đi.

Nếu những ngày trước đi theo lịch trình thì đây là thời điểm thảnh thơi nhất không nằm trong lịch trình, chẳng có gì phải vội, chẳng quá đông người, chẳng ồn ào, sôi động.

Chiều, đón bằng cơn mưa lất phất, không quá lớn, rồi tan, bầu trời mây vẫn vương một màu xám nhạt. Rảo bộ qua những thôn xóm ven sông, cảnh yên bình khôn tả. Ở nơi đó gặp những nụ cười hồn hậu của cư dân bản địa đang ngồi trên những chiếc sạp tre ngoài ngõ, dưới những tán cây xanh rì rợp bóng, và đang ngắm nhìn những đứa trẻ đang mãi đùa chơi…

Đó là khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng lại ghi nhớ nhất trong chuyến hành trình, thôi thúc mình, một mình, hoặc cùng lắm là hai, rồi sẽ ghé lại nơi đây…

Wal
04.7.2016

2016.06.25-26. Bagan, ngày 2 & Yangon


Nếu cần hỗ trợ gì, hãy liên hệ tiếp tân của khách sạn. Từ việc đặt đến thỏa thuận giảm giá đối với bên cho thuê xe, taxi, họ đều giải quyết giúp nhanh gọn. Điều mình cần là nắm trước về số km điểm đến để dễ bề thỏa thuận giá, hoặc nắm trước các mức giá trên mạng của những “tiền nhân” để lại. Nên chuyến thăm đến ngôi chùa trên núi Popa cách New Bagan hơn 50km cũng nắm được giá phần nào, và được đặt từ hôm trước đó.


Bagan, ngày 2. 25.6

Nếu cần hỗ trợ gì, hãy liên hệ tiếp tân của khách sạn. Từ việc đặt đến thỏa thuận giảm giá đối với bên cho thuê xe, taxi, họ đều giải quyết giúp nhanh gọn. Điều mình cần là nắm trước về số km điểm đến để dễ bề thỏa thuận giá, hoặc nắm trước các mức giá trên mạng của những “tiền nhân” để lại. Nên chuyến thăm đến ngôi chùa trên núi Popa cách New Bagan hơn 50km cũng nắm được giá phần nào, và được đặt từ hôm trước đó.

Buổi sớm, 4g mọi người đã dậy chuẩn bị trả phòng và đi sớm từ 5g để đón bình minh. Đến nơi đã có vài du khác ngồi ngắm sẵn. Đến 7g hơn mới leo xuống, và tiếp tục hành trình.

Bữa sáng, bác tài dẫn đến một quán ăn Myanmar. Mới ngồi chưa kịp gọi họ đã mang ra la liệt đầy 2 bàn những đĩa thức ăn nhỏ, dĩ nhiên toàn món… lạ, tính ra cũng trên 20.

Đường đến chùa Popa mất 1g30 phút. Ngủ gần 2/3 chặng đến khi xe tạm dừng tại chợ để mua một ít ổi, 3 quả 2000kyat, ổi vừa nhạt vừa chát, làm mắc nghẹn khi ăn.

Chùa Popa nằm trên đỉnh núi cao, nhìn từ xa trông rất thi vị, nhưng khi lên thì khá lộn xộn và bẩn. Một phần do nhiều khỉ, môt phần do phải để dép từ phía bên dưới chân núi. Làm mình chợt liên tưởng đến núi Hương – chùa Hương, để vào đến động Hương Tích phải đổ mồ hôi đẫm ướt áo dù tiết trời lạnh run. Đường lên chùa Popa có lẽ chỉ bằng 1/3 (đường bộ đi lên đỉnh núi Hương khoảng 2000m tính từ bến thuyền) nên cũng chẳng thấm vào đâu khi leo núi này. Có điểm tương đồng nữa là dọc đường lên đỉnh núi là các sạp hàng hóa bày bán các mặt hàng lưu niệm, nên nó góp phần tạo nên cảnh xô bồ của chốn này.

Thoáng qua thì có thể nhận thấy việc donate ở đây có vẻ gì đó “bị” một số người khai thác triệt để. Từ trong sân bay, thay vì để cuộn giấy lau tay một nơi để mọi người tự cầm lấy, thì có một người tự đứng làm việc đó để được nhận tiền tip, hay việc khi đi lên trên núi Popa, có ít nhất là 10 người đứng/ngồi lau cầu thang (cho lượt lên), quét dọn, khi du khách đi ngang thì “please donate for cleaning”, sẽ không vấn đề gì nếu chỉ vài ba người, sẽ không vấn đề gì nếu du khách không thấy cảnh người lau cầu thang đứng chờ du khách đến rồi mới bắt đầu cầm khăn lau lau chùi chùi chiếu lệ, và theo lời Hậu Lê thì ở ngay khu vực gửi dép, có một tấm bảng ghi chú: không cho tiền bất cứ người lau sàn nào…

Tóm lại thì chùa Popa này không nhất thiết phải đến trong hành trình, theo như lời một người trước đây từng đi và chia sẻ lại.

Vòng ngược về, nhóm ăn trưa tại một nhà hàng chuyên bán các món Myanmar tại Old Bagan, lần nữa được chứng kiến cảnh bày biện la liệt các món ăn ra. Nhà hàng tính theo đầu người, cứ 4000kyat/người, thức ăn thoải mái. Mình không rõ lắm cách mà nhà hàng sẽ làm như thế nào với chỗ thức ăn chưa dùng hết. Nhưng nhìn qua thì có thể suy đoán chỗ thức ăn ấy một số món có thể sử dụng cho thực khách khác, các món ăn được bày biện tất cả đều có muỗng để ai cần thì dùng muỗng để trích ra, nhưng liệu có du khách không rõ ý, cứ thẳng tay dùng muỗng nĩa của mình thì sao?

Chiều về, cả nhóm thuê một phòng tại khách sạn để nghỉ ngơi, tắm rửa, mình làm một giấc, tắm táp rồi ra ngoài dạo bộ, chụp hình khu vực lân cận.

New Bagan, ngoài khu vực mới quy hoạch gồm đa phần các khách sạn, nhà nghỉ, nhà hàng… thì dọc sông ven đó là những dãy nhà dân, hơi xuề xòa, lụp xụp có phần nào đó giống cảnh miền quê ở Việt Nam. Đan xen những ngôi nhà gạch tương đối tươm tất là những ngôi nhà (sàn) vách bằng tre có mái lợp tôn, tường rào cũng bằng tre đan lại, ngoài sân, thường có một chiếc ghế dạng bằng tre hơi xuôi mình, hay một chiếc đi-văng cũng làm bằng tre, chân gỗ, gia đình ngồi vây quần bên nhau, chuyện trò, làm việc, cảnh sống mộc mạc, bình dị mà thân thương.

19g hơn, xe mới đến đón để đi về lại Yangon.

Gần 24g đêm, cả nhóm mới được ăn bữa tối tại trạm dừng chân, khi về lại xe mới biết là những hộp bánh được đặt phía bên trên khu vực để hành lý, có lẽ lúc đó thấy du khách đang say ngủ, không tiện đánh thức vì một hộp bánh bông lan.

Yangon, Ngày cuối, 26.6

5g sáng, Yangon lại tiếp tục đón bằng một cơn mưa dài, tầm tã, kế hoạch dạo phố vẫn thực hiện nhưng đến được khá ít điểm: quảng trường trung tâm thành phố, và chùa có tượng Phật nằm. Sau đó đoàn lên xe trở về lại sân bay, check in và chờ vài tiếng vì mưa gió ở Sài Gòn làm máy bay đáp trễ, cầm cự bữa trưa bằng miếng ăn được san sẻ: bánh bao, bánh xốp, hạt đậu nành… mãi đến 1g hơn mới được ăn trưa, bữa trưa do VNA bù đắp vì đến trễ.

Các bánh bèo nói với nhau: bánh bèo Bắc: em nhất định phải làm một tô phở và húp sạch sành sanh nước cho thỏa nỗi nhớ nhung món Việt; bánh bèo Trung: em phải làm một tô bún bò Huế… Không rõ rồi các bánh bèo ấy có thực hiện không, mình thì làm một tô vị Nam: bún Thái, no nê rồi về…

(Ảnh: Một gia đình người Myanmar đang sinh hoạt phía bên trước nhà tại New Bagan, phía sau hàng rào là nhà tắm).

Wal
25-26.6.2016

2016.06.24. Bagan, ngày đầu


Sớm, các anh taxi đón đầu bắt đầu màn chém chặt. Từ bến xe đến khách sạn ở New Bagan chỉ 10km, họ cầm bản đồ và thét 20km, chém 5000kyat/người. Cũng may kiểm tra được khoảng cách nên không bị mất oan quá nhiều tiền, dù biết trả 10000kyat cho tất cả vẫn còn hố. Tội nghiệp nhất một anh đi solo, không kịp ghép đoàn bị chém 7000kyat, có lẽ cũng phải đi.


Sớm, các anh taxi đón đầu bắt đầu màn chém chặt. Từ bến xe đến khách sạn ở New Bagan chỉ 10km, họ cầm bản đồ và thét 20km, chém 5000kyat/người. Cũng may kiểm tra được khoảng cách nên không bị mất oan quá nhiều tiền, dù biết trả 10000kyat cho tất cả vẫn còn hố. Tội nghiệp nhất một anh đi solo, không kịp ghép đoàn bị chém 7000kyat, có lẽ cũng phải đi.

Tới nơi được nhận trước 3 phòng. Mới biết các phòng ở khách sạn này 2 giường 1 phòng. Nếu biết vậy có thể đặt phòng tiết kiệm hơn, không phải đặt 4 phòng, tốn kém.

Nghỉ ngơi chặp, rồi thuê xe đạp điện tìm điểm ăn sáng tại Old Bagan. Dĩ nhiên, mình cầm máy ảnh nên được ưu tiên ngồi sau, để em Hằng làm lái chính.

Bagan quá rộng lớn, đền thờ và chùa rải rác khắp nơi, ngoài những trục đường chính, những con đường hẻm đất đỏ dọc hai bên đường đều hấp dẫn và cuốn hút kỳ lạ bởi vẻ đẹp hoang sơ, hoang dại, và bởi những đền đài vốn một thời là trung tâm tâm linh giờ chỉ còn là phế tích. Chỉ cung đường nhựa từ New Bagan đến Old Bagan cũng đã lôi cuốn du khách bởi nét yên bình và tuyệt đẹp.

Vì rộng lớn, nên nhóm chọn cung đường chính để đi trước. Nhóm tạm dừng chân bên đường uống nước mía, người dân không giỏi tiếng Anh, họ đem một tờ tiền 500kyat và một cái ly để giải thích. Lần lượt từng thành viên tung ngón tiếng Anh học mười mấy năm trời ra diễn giải để trả giá: 7 ly 3000kyat, nhưng chịu. Mình tung… ngôn ngữ cơ thể ra: quơ tay một vòng chỉ vào nhóm, chỉ vào cái ly, chỉ vào tờ tiền, giơ ngón tay số 3. Cô ấy mặt bừng sáng tỏ ý hiểu, bèn bắt tay vào làm. Các bạn bắt đầu tâng bốc mình lên mây, nào là uổng mấy chục năm đèn sách học tiếng Anh, nào là không cần phải đến trường học bài bản,… cho đến khi cô ấy mang 3 ly nước mía ra… rồi bắt đầu lôi từ mây vùi xuống hố thẳm sâu.

Tìm mãi chỗ ăn sáng rồi cũng thấy, tại một nhà hàng ở Old Bagan. Gọi vài món, và 7 dĩa cơm, rồi mọi người bắt đầu màn chia thức ăn sao cho đều. Cuối buổi tính tiền hình như hơn ba ngàn kyat, thủ quỹ Dung nhìn tờ 10000 thành… 1000kyat, lấy ra đếm ba mươi mấy tờ để trả, cả nhóm cũng không hiểu sao tiền… nhanh hết vậy, bèn gom thêm $ vào quỹ. Lát sau cậu nhóc ra lấy tiền, thấy đưa một cọc, bèn bóc ra ba tờ 10000kyat và mấy tờ tiền lẻ khác, nhóm mới tá hỏa ra. Mọi người dòm vào Dung thủ quỹ với ánh mắt truy xét: Không biết có lỡ gửi cho mấy ông taxi đồng này không?

Đến gần giữa trưa hành trình tham quan được tiếp tục, xe chạy xa đến khi dường như bắt đầu vượt qua khu nhiều đền đài, mới quay đầu lại và ghé vào những con đường đất đỏ khám phá sâu.

Những đền đài lớn ở đây hầu như đều khóa các lối leo lên trên cao sau quyết định mới đây hình như có hiệu lực từ đầu tháng 3 do quá nhiều du khách Tây không tuân thủ theo các quy định khi vào: không đồ ngắn, không mang giày. Vì thế không còn nhiều những góc chụp toàn cảnh.

Hơn một giờ chiều, thấm mệt, bèn trở về khách sạn nghỉ ngơi để chiều 4g hơn đi ngắm hoàng hôn buông.

Có lẽ vì sợ đông du khách nên khách sạn báo nên đi tầm 4g45 chiều. Nhưng thực tế ở đây mặt trời gần… 7g mới lặn. Chờ lâu quá nên các bạn lần lượt “rụng rơi” xuống dưới ngồi uống nước dừa chờ. Mình cũng không đợi được lâu vì xe quy định 7g trà bèn rời khỏi đỉnh tháp lúc mặt trời gần sụp xuống hết. Đường về ráng chiều đỏ thắm, cố dặn lòng nhưng vẫn tiếc ngẩn ngơ.

Tối đi ăn tại nhà hàng 7 Sisters cũng gần chỗ nghỉ, nằm trong những nhà hàng nên ghé khi đễn đây. Nhóm cũng gọi như lúc trưa, các phần cơm và các món riêng rồi cùng chia, các món khá ngon và dễ ăn nên món nào cũng sạch gọn. Trong vài món ở Myanmar ớt là thành phần chính chứ không hằn chỉ là gia vị, và những quả ớt này thường được chọn là loại ớt xanh, quả dài và vị cay có vẻ hơi giống giống ớt để ăn mỳ Quảng ở Đà Nẵng, tức không quá gắt cay. Ớt được cắt thành lát cho vào nấu cùng, đầy nhóc dĩa như rau cù quả; ớt được băm nhuyễn cho vào cùng nước sốt trong món cá chua ngọt (?), vị khá cay. Và không ít món ớt là gia vị được sử dụng nhiều.

Ớt trông có vẻ… thoải mái và dư giả trong các món ăn, nhưng nước đá lại là thứ xa xỉ ở Bagan. Đá họ phải đi mua ở chợ Bagan, khá xa, có lẽ vì vậy không có gì lạ nếu khách gọi không kỹ, có thể chỉ một ly đá được mang ra, có nhà hàng ly trà nóng 700kyat, nhưng nếu trà đá thì lên tới 1500kyat, tất cả đều có nguyên do trên, nhưng nếu khách gọi đá thêm, họ cũng hơi ngần ngại nhưng rồi vẫn chiều lòng thực khách. Và nếu chú ý tẹo, sẽ thấy khi đưa hóa đơn hay thối tiền, họ rất lịch sự: một tay nâng khủy tay, môt tay đưa hóa đơn/tiền cho khách.

Wal
24.6.2016

2016.06.23. Saigon – Yangon


…11g hơn, máy bay đáp Sân bay Quốc tế Yangon. Nơi này đón bằng một cơn mưa đủ ướt đường, làm nhiệt độ ngoài trời giảm nhẹ, rồi ngưng. Anh taxi bảo nhóm mình may, nếu đến sớm trước 1 tuần thì hứng trọn cả tuần với những cơn mưa.


..11g hơn, máy bay đáp Sân bay Quốc tế Yangon. Nơi này đón bằng một cơn mưa đủ ướt đường, làm nhiệt độ ngoài trời giảm nhẹ, rồi ngưng. Anh taxi bảo nhóm mình may, nếu đến sớm trước 1 tuần thì hứng trọn cả tuần với những cơn mưa.

Vừa bước xuống sân bay, tranh thủ vô WC, lúc đi ra có người đứng xé cuộn giấy đang cầm để đưa khách lau tay sau khi rửa. Không hiểu tại sao họ không để giấy vào một hộp để mọi người tự lấy và dùng khi cần.

Trong thành phố, dương như phương tiện giao thông chỉ gồm xe hơi, xe tải, xe lam gần giống kiểu của mình, xe đạp và xích lô. Xe gắn máy chỉ vùng ven, ngoại thành, và con số này không nhiều cho lắm.

Myanmar từng bị Anh đô hộ, nên về giao thông có sự ảnh hưởng, nhưng có vẻ hơi… “nửa mùa”? Các xe 4 bánh ở đây tay lái nằm phía phải, nhưng trớ trêu là đường vẫn đi theo lề bên phải thay vì bên trái như Singapore. Còn các xe bus thì tay lái phía bên trái. Trong thành phố người dân đi lại chủ yếu bằng ô tô, nên có thêm hình thức bán dạo tại các điểm đèn đỏ, vì mỗi lần dừng từ 2-5 phút tùy theo lưu lượng giao thông vào từng thời điểm. Người bán dạo bán đủ thứ, từ bánh trái, vòng hoa để treo trước xe cho thơm, nước, đến… bản đồ (có lẽ chỉ gần khu vực từ sân bay vào trung tâm thành phố).

Có 3 loại biển số xe ở đây: taxi màu xanh, du lịch màu đỏ, và xe riêng màu đen.

Điểm đầu riên là thăm chùa Shwedagon đúng như lịch trình, cách sân bay 14km. Kiến trúc tháp vòm với 4 cổng lên. Các nàng bánh bèo mặc váy ngắn nhanh chóng dùng khăn quàng cổ, thậm chí cả… mền để quấn qua gối, không sao, miễn được vào.

Nơi này có hai loài chim phổ biến và đông đảo: bồ câu và quạ. Trên trời, bên vườn, trong sản… chốn nào cũng văng vẳng tiếng quạ kêu.

Sau đi thăm chùa, cả đoàn tìm chỗ ăn trưa gần đó, rồi thuê tiếp taxi đến chùa Botataung cách chùa Shwedagon 5km. Một anh lái taxi đang dẫn đoàn khác đi ăn, nói đi qua đó chỉ 3000kyat. Trả giá mãi 5000kyat họ mới chịu đi.

Ở đây đa phần xe taxi 4 chỗ. Taxi 7 chỗ phải đặt trước hoặc liên hệ với hãng mới có. Vì thế nếu đi 7 người thì vừa đủ 1 chiếc xe taxi lớn. Với loại 4 chỗ thì 2 người phải ngồi bệt hoặc chồm hổm phía sau khu vực hành lý. Và dĩ nhiên nếu 8 người đi thì người còn lại chỉ có… nóc mà leo. Vì thế nhóm chốt hạ 7 người để tiện đi.

Đường chủ yếu xe hơi, vào gần giờ cao điểm chạy càng thêm chậm. 5km chạy nửa tiếng mới đến nơi. Nhiều tài xế lái taxi chạy ẩu và bát nháo khôn lường. Khi đến chùa Botataung, không muốn phải bỏ thêm $ để vào tham quan, nhóm bèn kéo nhau ra sông gần đó để chụp ảnh, rồi bắt xe taxi qua trạm xe buýt của Thành phố cách chừng 20km. Dĩ nhiên chỉ có thể bắt taxi 4 chỗ, 2 nam tiếp tục ngồi sau.

Xe chạy đường vòng rìa ngoài thành phố nên tránh được cảnh kẹt xe và đến khá sớm. Rảo bộ chùa gần đó một chút rồi vòng về, chờ chuyến xe đêm.

Không rõ hãng xe buýt khác như thế nào. JJ Express khá chu đáo. Có thức ăn nhẹ (bánh bông lan), có nước uống, khăn lạnh, xe 1 hàng 3 ghế dạng hơi nằm, có tivi nhỏ chiếu vài kênh giải trí để xem. Có nghỉ ngơi chừng giữa đêm để vệ sinh và ăn uống… 8g đêm xuất phát, 5g sáng tới nơi.

Wal
2016.06.23