Tây Bắc 2017: 14.2. Lai Châu – Yên Bái


Sớm, mình mở cửa sổ để ngắm quang cảnh đồng lúa phía bên ngoài, nắng vẫn chưa xuyên qua được lớp sương mù và mây.
Hành trình của ngày ghé lại bản Bo, chạy thẳng tiếp tới Mù Cang Chải, và dự định nghỉ chân tại Nghĩa Lộ. (Lộ trình ban đầu: đi tới Lai Châu, lòng vòng ở đó rồi về Lào Cai, thì chuyển thành đi qua luôn Mù Căng Chải, về Hà Nội, rồi trả xe máy về Lào Cai).

Bản Bo đúng là một nơi nên ghé đến, cảnh xóm làng, đồng ruộng, suối, cầu treo… làm chỉ muốn dừng chân nán lại lâu hơn.

Mù Cang Chải thì đẹp theo vẻ của một nơi được chăm chút nhờ du lịch, nên đẹp nhưng chưa mấy ấn tượng, có lẽ phải đến mùa lúa chín mới thực sự hấp dẫn hơn. Cung đường đến Mù Cang Chải có nhiều điểm để suýt xoa và thấy thú vị hơn, cũng nhiều điểm thấy buồn vì những “vết sẹo” ở nơi đây, từ những khu khai thác đá, khai thác đất cát nằm dọc bên suối ngay quốc lộ làm loang lổ núi đồi và gây ô nhiễm nguồn nước, bụi bám đầy cả một vùng, trong đó có cả khu dân cư cũng hứng chịu, và có vẻ lặng im…

Việc khai thác các làm mình cũng chợt nghĩ đến những ngôi nhà của các dân tộc miền núi, không gỗ thì vách đất sét, không dùng cát và xi măng bởi vì những thứ này ngày xưa không sẵn, mà cát hiện giờ cũng biết lấy đâu ra, nếu khu vực ấy không gần sông, gần suối. Nên ở mấy tỉnh Tây Bắc đi ngang qua, những nơi buôn bán (hoặc trữ) cát đá, cát họ trữ kỹ bên dưới một lớp bọc màu đen (nilon, hoặc một lớp vật liệu nào đó khác chắc hơn, khó bị bào mòn bởi thời gian), rồi chặn thêm nhiều túi chứa cát nhỏ bên trên để bọc khỏi bị thổi bay.

Con đường đi qua Mù Cang Chải có khá nhiều cây gạo, chúng đang vào mùa, hoa nở rộ đỏ cả cây, có đoạn đường hai bên đèo hàng chục cây nằm tiếp nối nhau, làm cung đường thêm đặc biệt.

Trước khi đến Mù Cang Chải, mình có dừng lại tại một chợ, rồi chọn vài cái áo đệm ngồi. Đêm, khi xe đến Văn Chấn, ăn tối và tình cờ được một cậu người Thái trắng ở đó bảo rằng loại đệm này xưa chỉ có con gái làm tặng gia đình con trai trước khi về nhà chồng.

Từ Mù Cang Chải đi đến Văn Chấn phải qua đèo Khao Phạ – một trong những đèo hiểm trở và dài nhất quốc lộ này. Thực ra thì cũng không đến nỗi đáng lo, nhưng 5g chiều mới bắt đầu leo, mà chưa leo đã thấy sương mù đang lờ lờ trước mặt, nên cung đường tiếp theo hứa hẹn đầy gian truân, phải đi cả tiếng, và nhìn theo vạch phân cách để đi, hết đèo tới khu dân cư đã là 6g15.

Tới nơi, vào phòng, và mở wifi, một vài tin nhắn đến, có tin thả tim, có tin bảo mình giấu gấu (tưởng là người đi cùng) kỹ dữ, mình bảo: cô gấu thực sự của mình chắc đang ghen và sầu ở nơi khác, chứ không phải cô này, yêu sau khi đặt lịch đi Tây Bắc thì mọi chuyện đã rồi, mình đi là đi.

Wal
14.2.2017

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s