Lan man hoa cúc


Mình yêu hai món canh nhất trần đời: canh khổ qua nhồi thịt và canh lá giang. Có lẽ bị hai món đó làm “mờ mắt” mà trước giờ chẳng nghĩ rằng mình cũng rất mê canh cúc. Nay bỗng phát hiện ra, khi thấy canh cúc trên mâm là thấy thòm thèm, ăn hết rồi lại muốn ăn thêm…


Mình yêu hai món canh nhất trần đời: canh khổ qua nhồi thịt và canh lá giang. Có lẽ bị hai món đó làm “mờ mắt” mà trước giờ chẳng nghĩ rằng mình cũng rất mê canh cúc. Nay bỗng phát hiện ra, khi thấy canh cúc trên mâm là thấy thòm thèm, ăn hết rồi lại muốn ăn thêm…

Ngày bé xíu vẫn thường tự vấn một cách ngây ngô rằng cây hoa cúc với cây cúc dùng nấu canh có gì khác nhau? Đã thế, mỗi đợt Tết về, nhà thường mua cặp chậu cúc, hoa vàng rực, lá mởn xanh, và trong những lần ấy đầu cũng không quên tự hỏi với một vẻ nuối tiếc: “Lá này sao không dùng lấy để ăn? Tết xong, bỏ phí!” Tâm hồn hồi ấy (và cả bây giờ!) cứ nhìn cây mà nghĩ đến… nồi canh!

Chợt liên tưởng dù chẳng mấy liên quan, chuyện hoa đào ngày tết với quả đào mình ăn, trồng để lấy hoa sẽ chăm theo cách này, trồng để lấy quả thì chăm theo cách khác. Và nay còn có chuyện rau cho mình ăn thì trồng thế này, rau cho họ ăn thì trồng thế khác, ra rả nhiều nơi.

Đã nhớ rồi thì nhớ lấn qua cả truyện “Đi qua hoa cúc” của Nguyễn Nhật Ánh, mà ngày xưa mình từng mê mẩn, nhưng chỉ nhớ đến đó thôi, nội dung phai nhạt hết. Trí nhớ nó vốn lẩn thẩn, lắm khi hời hợt, chỉ chạm được cái lớp “vỏ” ngoài cùng. Nhưng cũng được cái ai nợ thì nhớ dai… Chắc trong “ký ức lõi” (theo lối tưởng tượng kiểu “Inside out”) nó có riêng một khu siêu ngăn nắp và khoa học mang tên “Trung tâm lưu trữ nợ nần”.

Cải cúc mình mê ăn, hoa cúc mình mê ngắm. Trong ký ức hiện về, hình như đó là một chiều chừng năm cuối đại học, mấy anh em nhà trọ 1A Nguyễn Thị Ngĩa dạo ra phố đường (?), Đà Lạt. Rồi leo lên một quán cafe ở tít trên cao của đường này, uống trà, ngắm phố. Chỗ này hình như nổi tiếng về trà làm từ các loại hoa, mỗi người gọi một loại, mình gọi trà hoa cúc, rồi thấy… phí, nó không hấp dẫn như mường tượng.

Dù sao thì với hoa, chỉ thích khi nó khi còn nằm trong chậu, trên thân, cành. Hoa cúc cũng vậy, thích ngắm nó vào những ngày xuân, phố xá, nhà nhà, cúc vàng ngợp sắc. Tết, ai cũng mong có chậu đào, chậu mai trưng trong nhà, một số nhà ít điều kiện hơn hoặc không thích đào, mai thì một chậu cúc cũng đủ làm mùa xuân thêm hương thêm sắc. Lặng lẽ lắm nếu ngày Tết trong nhà thiếu vắng sắc hoa.

Wal
8-9.9.2015

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s