Khắc chữ


Chiều, hơi muộn, mình xách chiếc ba lô đựng chỗ bút hôm rồi mua đi khắc chữ ngay nhà sách Fahasa Sài Gòn, trên đường Lê Lợi.


khac-chu

Chiều, hơi muộn, mình xách chiếc ba lô đựng chỗ bút hôm rồi mua đi khắc chữ ngay nhà sách Fahasa Sài Gòn, trên đường Lê Lợi.

May mắn là chú ấy vẫn còn đó và mới bắt đầu khắc cho vị khách nữ tưởng chừng là cuối cùng kia. Mình ngồi xuống và loay hoay ngồi viết danh sách tên thì em ngồi bên bắt chuyện, “Hình như anh là anh Lâm?”, mình ngước lên nhìn, gương mặt ấy không gợi nhớ điều gì cả. Nhưng nếu nhận ra nhau ở giữa Sài Gòn thì mình cũng “nhận ra” ngay: “Hình như em có đến nghe các chương trình nhạc cổ điển của bên Nhóm Saigon Classical?”. Cũng đơn giản như hồi học trên Đà Lạt, thi thoảng gặp ai đó trên đường cười chào là cứ quy vào: chắc trong CLB Sinh viên Tình nguyện (chứ CLB Nhịp sống Giảng đường thì có bao nhiêu thành viên đều biết cả).

Em ấy mới bảo là có đăng ký với mình làm tình nguyện viên hỗ trợ dịch thuật, và đang hỗ trợ cho Huệ dịch bài đăng fanpage. Mình ngỡ ra. Trong chỗ bạn chung, thì em ấy biết Huệ, và biết cả Nam Phương, tính ra trái đất này “tròn” quá. Và cũng nhờ Facebook mà nhận ra những “điểm chung” này, nhưng nó cũng làm cho cuộc sống thêm “ảo” hơn trên mạng, để rồi gặp ngoài đời, bỡ ngỡ như hôm nay.

Em ấy bảo: Anh may mắn đó, nhờ em chú Thắng (khắc chữ) mới ở lại đến giờ, chứ không chú ấy về tự lúc nào rồi.

Bạn của chú đi ngang qua – hình như cũng làm nghề tương tự, nương vào một góc nhà, hàng quán để mưu sinh – rồi dừng lại huyên thuyên chuyện trò, thấy bọn trẻ đang ngồi chờ khắc cho xong, chú ấy mới “PR” chú Thắng một cách giản dị: Chú ấy ngồi ở góc này hơn 30 năm rồi, (chú Thắng thêm vào: từ năm 1983), từ cái ngày cái cây trước mặt đây còn nhỏ xíu, cao ngang đầu (giờ nó khẳng khiu cao tít tắp, gốc cây phải hai người ôm mới xuể), ngày trước gió mưa, chú ấy phải lấy cây trụ, cột chống để nâng đỡ nó. Chú Thắng mới bảo thêm: Nó cũng sắp bị chặt rồi, để làm dự án Metro, còn mấy cây nhỏ bên cạnh thì… không bị chặt.

Khắc xong, mình và em Thùy gửi tiền. Chú Thắng có duy nhất một câu trả lời khi hỏi giá: Lần trước con khắc ở đây giá như thế nào, thì lần này như vậy, dù khách cũ hay mới. Em Thùy làm cách đây chừng mấy bước chân, nên chú bảo hôm nào ghé qua đây uống cà phê lề đường với chú, không như ông này chỉ uống cà phê tiệm… Rồi mấy chú cháu cùng cười, và tạm biệt.

Chiều vẫn êm trôi…

Wal
23.7.2016

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s