Đăng bởi: Nguyễn Võ Lâm | 11.07.2016

Nho


hoa-ngu-sac

Nhắc đến quả nho, ắt hẳn ai cũng sẽ liên tưởng ngay đến loại nho quen thuộc, quả vỏ tím, vỏ xanh, chua chua, ngọt ngọt, thường ngày vẫn hay ăn. Nhưng không, quả đang được nhắc đến ở đây lại là loại nho mà trẻ con phố núi thuở bé vẫn hay gọi (có lẽ giờ vẫn còn chăng?). Kỳ thực quả này có quá nhiều tên để gọi, ở Bình Định quê tôi, gọi nó với cái tên ổi tàu (giờ mới biết), đâu đó (miền Trung?) gọi là ổi thơm, nho thơm, hay cái tên đẹp hơn: hoa ngũ sắc. Miền Nam không hiểu sao gọi chúng bằng cái tên nghe có vẻ nặng mùi: cứt lợn, mà với cái tên này thì đúng thật là mãi sau này khi vào Đà Lạt mới được nghe.

Thuở bé, phố núi loài hoa này rất nhiều, mọc hoang mọc dại bên mương, bên đường, trong những cánh đồng hoang đầy cây bụi cỏ, bên trên những công trình hoang phế của ngày tháng cũ… Nó cùng bao loài cây hoang dại khác, trỗi lên, sừng sững, khi loài người bỏ đi, chúng lặng thầm mọc lên, ngự trị.

Cũng có đôi nơi lấy chúng làm bờ rào rồi chăm chút cho nó thêm đẹp. Nếu mọc dại ven đường thì cơ hội sống sót vẫn cao, vì dù sao thì giữa những loài cỏ dại, nho vẫn có ích hơn, ít ra là cho lũ trẻ phố núi.

Ngày đó, cũng như bao đứa trẻ nghèo khác, mỗi khi vào mùa, nho mang đến những thú vui mà lũ trẻ khó bỏ qua. Chúng ngắt lấy từng bông hoa nhỏ, đưa lên miệng hút chút xíu mật bên trong thay cho những chú ong. Xong, đôi khi chúng lấy chỉ, kim xâu lại những bông hoa nhỏ ấy thành vòng đeo cổ, đeo tay, làm điệu. Đến mùa nho chín, lũ trẽ bắt đầu “thu hoạch”, chúng đi lựa từng chùm nho, nhặt lấy quả nào thâm chín để rồi cho ngay vào bụng, ấy mà khoan, chúng cũng phải phủi phủi bụi & phần cánh cuống còn bám lại trên quả mới đánh chén. Quả sống thì để dành, chờ ngày chín rồi hái nốt. Những quả nho xanh cỡ lớn đôi khi được chọn ra làm “đạn” cho những chiếc ống thụt sử dụng trong những “trận chiến”, dù sức công phá thua xa hạt cò-ke nhưng nó là thứ dễ tìm hơn cả, và an toàn.

Lá nho rõ nặng mùi, nhưng tác dụng cầm máu tốt, cứ mỗi lần bị đứt tay chảy máu, hoặc té trầy gối thì việc đầu tiên là tìm lá nho, nhai nát rồi đắp lên.

Về chủ đề này, Võ Phiến có nguyên một bài dài khi tình cờ gặp loài hoa ấy ở xứ người, chỉ đơn giản vậy thôi mà thúc ông chuyển hẳn nhà từ Trung Bắc đến tận Tây Nam nước Mỹ, có lẽ vì ông “nặng tình” với nó, mà chính xác hơn như Võ Phiến nói: “Có thể bảo về một phương diện nào đó tôi tự đồng hóa với ổi tàu. Nó là tôi.”

Đôi lúc tự hỏi, không biết tôi mê văn Võ Phiến ở những điểm nào mà “cuồng” đến vậy. Trong các điểm nếu có thể ngồi liệt kê ra ngay thì đó là việc ông kể lại những ký ức về quê hương làm tôi đồng cảm, chí ít là người đồng hương, và dù sinh ra và lớn lên ở Kon Tum đi chăng nữa thì nơi này vẫn đầy những người Bình Định đến an cư lạc nghiệp để rồi mang theo những nét sinh hoạt, văn hóa, ẩm thực… tương đồng, nên có khi ông nhắc đến một chuyện, dù xửa xưa hàng mấy chục năm trước, tưởng chừng chỉ còn trong dĩ vãng thì nó vẫn còn diễn ra trong thời kỳ tôi sinh ra và lớn lên, như chuyện về loài nho trên…

Wal

11.7.2016


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: