Đăng bởi: Nguyễn Võ Lâm | 10.07.2016

Chiều yên bình tại New Bagan


Chiều ngày kế cuối ở Myanmar, khi mọi người (thuê chung 1 phòng cho 7 người trú tạm qua buổi chiều) đang nghỉ ngơi, tắm rửa, lướt web thì mình xách máy ra ngoài, định dạo bộ quanh đây, thì gặp em Hằng đang ngoài sảnh, rồi hai anh em cùng đi.

Nếu những ngày trước đi theo lịch trình thì đây là thời điểm thảnh thơi nhất không nằm trong lịch trình, chẳng có gì phải vội, chẳng quá đông người, chẳng ồn ào, sôi động.

Chiều, đón bằng cơn mưa lất phất, không quá lớn, rồi tan, bầu trời mây vẫn vương một màu xám nhạt. Rảo bộ qua những thôn xóm ven sông, cảnh yên bình khôn tả. Ở nơi đó gặp những nụ cười hồn hậu của cư dân bản địa đang ngồi trên những chiếc sạp tre ngoài ngõ, dưới những tán cây xanh rì rợp bóng, và đang ngắm nhìn những đứa trẻ đang mãi đùa chơi…

Đó là khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng lại ghi nhớ nhất trong chuyến hành trình, thôi thúc mình, một mình, hoặc cùng lắm là hai, rồi sẽ ghé lại nơi đây…

Wal
04.7.2016


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: