Đăng bởi: Nguyễn Võ Lâm | 10.07.2016

Bánh xèo


banh-xeo

Mùa mưa về, lại thèm bánh xèo hơn cả.

Ở Sài Gòn, cũng từng thử ghé nhiều điểm để ăn, nhưng rồi đọng lại cũng chỉ có một điểm hay ghé tận bên Gò Vấp. Cách đây chừng hơn ba năm, khi đó mình còn ở bên này, hay rủ rê các bạn ra đồng diều thả diều, rồi sau đó là tiết mục bánh xèo miền Trung ngay góc ngã tư. Giờ thì xa rồi, nhưng thi thoảng thèm, vẫn ghé.

Bánh xèo có lẽ là món mà dường như loại rau sống nào cũng dùng chung được, chỉ có thực khách là kén chọn giữa hằng tá rau trước mặt. Mỗi nơi, lại sử dụng một vài loài rau khác biệt, có lẽ tùy vào loại rau vốn có của vùng đất ấy, và cả… sở thích hoặc thói quen chọn rau của chủ tiệm.

Bánh xèo trong trí nhớ chỉ còn lưu lại thuở còn học cấp II. Không rõ ngày ấy có việc gì (đi học thêm cũng nên?), có những ngày về trễ chừng 6g tối, lại ghé vào xóm cũ Hùng Vương, góc giao với Mạc Đĩnh Chi để ngồi bên hàng bánh xèo của một cụ già, với chừng 2.000Đ là có được một bữa no (chừng 7 cái bánh). Có những ngày trời mưa, vẫn cứ phải ghé ăn cho bằng được. Mình luôn làm hao dưa góp chua và nước mắm chấm, còn rau sống thì luôn sạch.

Nhà mình ngày đó cũng hay đổ bánh xèo, nhà có hai cái khuôn để đổ bánh, khi cần là lấy gạo đem ra ngoài để nhờ xay hộ, rồi mua thêm các nguyên liệu, nào thịt, nào tôm, nào rau, nào giá… về để chế biến. Bánh nhà làm thường khá mềm, với một nùi giá thịt bên trên rất là đầy đủ chất. Tiệm ven đường của bà mình hay ghé thì bánh giòn hơn nhưng vẫn giữ được độ mềm của nó.

Vào Sài Gòn thường chỉ thấy loại bánh xèo giòn, có khi chủ tiệm xào đi xào lại vài lần (đổ bánh trước, khi khách đến lấy ra làm nóng lại), đâm ra bánh thừa nhiều dầu mỡ, lại cứng đi, giá có chỗ không cho vào. Mình thì không mê bánh xèo ướt lắm, nhưng cũng không thích bánh xèo quá giòn. Ở Sài Gòn ăn riết bánh xèo giòn, rồi lại nhớ đến món bánh xèo ướt mềm nhà làm ngày trước, hay món bánh xèo vừa giòn vừa mềm của bà cụ bán ven đường. Có những nơi, nước chấm chỉ đơn thuần là nước mắm được pha lại cho vừa vị, giống cách làm ở nhà. Có những nơi, nước chấm dùng làm bằng tương đậu phộng cùng một số gia vị khác, làm món bánh thêm phần ngon hơn, dù bánh xèo chưa thực sự xuất sắc.

Hôm rồi ghé đồng diều, rồi ghé lại quán hay ăn. Ông anh người ngoài Bắc có vẻ không sành cuốn, tự cuốn đâu được vài ba cuốn rồi nhờ mấy chị, chị già ngồi kế bên mình cũng te te cuốn cho ông anh một cuốn nhưng bị rách, bèn chống chế do bánh rách. Rồi bị ông anh độp lại: Không biết cuốn mới để rách. Ổng nói có lý, mình thì cũng định thêm, rằng dù bánh có rách sẵn, nếu biết cầm cuốn bánh nữa thì có rách cũng chẳng hề chi.

Người ta hay bảo mùa mưa, ăn bánh xèo là số dzách. Mình thì có lẽ ngoài yếu tố hợp thời điểm ra, thì có lẽ kỷ niệm ngày cũ nó đeo sau để rồi tạo thành mốt nếp quen. Nghĩ cũng lạ, không chịu nhớ bánh xèo của nhà làm, mà chỉ nhớ bánh xèo hàng quán ấy vào những đêm mưa, cạnh ngọn đèn dầu, dưới lớp mái bạt tạm che đủ không để ướt người, bà ngồi đó đổ bánh xèo, từng chiếc nóng hôi hổi, ăn đến đâu vừa kịp làm đến đó, tiếng xèo xèo, đúng nghĩa, thân thương…

Wal
4.7.2016


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: