Đăng bởi: Nguyễn Võ Lâm | 10.07.2016

2016.06.25-26. Bagan, ngày 2 & Yangon


Bagan, ngày 2. 25.6

Nếu cần hỗ trợ gì, hãy liên hệ tiếp tân của khách sạn. Từ việc đặt đến thỏa thuận giảm giá đối với bên cho thuê xe, taxi, họ đều giải quyết giúp nhanh gọn. Điều mình cần là nắm trước về số km điểm đến để dễ bề thỏa thuận giá, hoặc nắm trước các mức giá trên mạng của những “tiền nhân” để lại. Nên chuyến thăm đến ngôi chùa trên núi Popa cách New Bagan hơn 50km cũng nắm được giá phần nào, và được đặt từ hôm trước đó.

Buổi sớm, 4g mọi người đã dậy chuẩn bị trả phòng và đi sớm từ 5g để đón bình minh. Đến nơi đã có vài du khác ngồi ngắm sẵn. Đến 7g hơn mới leo xuống, và tiếp tục hành trình.

Bữa sáng, bác tài dẫn đến một quán ăn Myanmar. Mới ngồi chưa kịp gọi họ đã mang ra la liệt đầy 2 bàn những đĩa thức ăn nhỏ, dĩ nhiên toàn món… lạ, tính ra cũng trên 20.

Đường đến chùa Popa mất 1g30 phút. Ngủ gần 2/3 chặng đến khi xe tạm dừng tại chợ để mua một ít ổi, 3 quả 2000kyat, ổi vừa nhạt vừa chát, làm mắc nghẹn khi ăn.

Chùa Popa nằm trên đỉnh núi cao, nhìn từ xa trông rất thi vị, nhưng khi lên thì khá lộn xộn và bẩn. Một phần do nhiều khỉ, môt phần do phải để dép từ phía bên dưới chân núi. Làm mình chợt liên tưởng đến núi Hương – chùa Hương, để vào đến động Hương Tích phải đổ mồ hôi đẫm ướt áo dù tiết trời lạnh run. Đường lên chùa Popa có lẽ chỉ bằng 1/3 (đường bộ đi lên đỉnh núi Hương khoảng 2000m tính từ bến thuyền) nên cũng chẳng thấm vào đâu khi leo núi này. Có điểm tương đồng nữa là dọc đường lên đỉnh núi là các sạp hàng hóa bày bán các mặt hàng lưu niệm, nên nó góp phần tạo nên cảnh xô bồ của chốn này.

Thoáng qua thì có thể nhận thấy việc donate ở đây có vẻ gì đó “bị” một số người khai thác triệt để. Từ trong sân bay, thay vì để cuộn giấy lau tay một nơi để mọi người tự cầm lấy, thì có một người tự đứng làm việc đó để được nhận tiền tip, hay việc khi đi lên trên núi Popa, có ít nhất là 10 người đứng/ngồi lau cầu thang (cho lượt lên), quét dọn, khi du khách đi ngang thì “please donate for cleaning”, sẽ không vấn đề gì nếu chỉ vài ba người, sẽ không vấn đề gì nếu du khách không thấy cảnh người lau cầu thang đứng chờ du khách đến rồi mới bắt đầu cầm khăn lau lau chùi chùi chiếu lệ, và theo lời Hậu Lê thì ở ngay khu vực gửi dép, có một tấm bảng ghi chú: không cho tiền bất cứ người lau sàn nào…

Tóm lại thì chùa Popa này không nhất thiết phải đến trong hành trình, theo như lời một người trước đây từng đi và chia sẻ lại.

Vòng ngược về, nhóm ăn trưa tại một nhà hàng chuyên bán các món Myanmar tại Old Bagan, lần nữa được chứng kiến cảnh bày biện la liệt các món ăn ra. Nhà hàng tính theo đầu người, cứ 4000kyat/người, thức ăn thoải mái. Mình không rõ lắm cách mà nhà hàng sẽ làm như thế nào với chỗ thức ăn chưa dùng hết. Nhưng nhìn qua thì có thể suy đoán chỗ thức ăn ấy một số món có thể sử dụng cho thực khách khác, các món ăn được bày biện tất cả đều có muỗng để ai cần thì dùng muỗng để trích ra, nhưng liệu có du khách không rõ ý, cứ thẳng tay dùng muỗng nĩa của mình thì sao?

Chiều về, cả nhóm thuê một phòng tại khách sạn để nghỉ ngơi, tắm rửa, mình làm một giấc, tắm táp rồi ra ngoài dạo bộ, chụp hình khu vực lân cận.

New Bagan, ngoài khu vực mới quy hoạch gồm đa phần các khách sạn, nhà nghỉ, nhà hàng… thì dọc sông ven đó là những dãy nhà dân, hơi xuề xòa, lụp xụp có phần nào đó giống cảnh miền quê ở Việt Nam. Đan xen những ngôi nhà gạch tương đối tươm tất là những ngôi nhà (sàn) vách bằng tre có mái lợp tôn, tường rào cũng bằng tre đan lại, ngoài sân, thường có một chiếc ghế dạng bằng tre hơi xuôi mình, hay một chiếc đi-văng cũng làm bằng tre, chân gỗ, gia đình ngồi vây quần bên nhau, chuyện trò, làm việc, cảnh sống mộc mạc, bình dị mà thân thương.

19g hơn, xe mới đến đón để đi về lại Yangon.

Gần 24g đêm, cả nhóm mới được ăn bữa tối tại trạm dừng chân, khi về lại xe mới biết là những hộp bánh được đặt phía bên trên khu vực để hành lý, có lẽ lúc đó thấy du khách đang say ngủ, không tiện đánh thức vì một hộp bánh bông lan.

Yangon, Ngày cuối, 26.6

5g sáng, Yangon lại tiếp tục đón bằng một cơn mưa dài, tầm tã, kế hoạch dạo phố vẫn thực hiện nhưng đến được khá ít điểm: quảng trường trung tâm thành phố, và chùa có tượng Phật nằm. Sau đó đoàn lên xe trở về lại sân bay, check in và chờ vài tiếng vì mưa gió ở Sài Gòn làm máy bay đáp trễ, cầm cự bữa trưa bằng miếng ăn được san sẻ: bánh bao, bánh xốp, hạt đậu nành… mãi đến 1g hơn mới được ăn trưa, bữa trưa do VNA bù đắp vì đến trễ.

Các bánh bèo nói với nhau: bánh bèo Bắc: em nhất định phải làm một tô phở và húp sạch sành sanh nước cho thỏa nỗi nhớ nhung món Việt; bánh bèo Trung: em phải làm một tô bún bò Huế… Không rõ rồi các bánh bèo ấy có thực hiện không, mình thì làm một tô vị Nam: bún Thái, no nê rồi về…

(Ảnh: Một gia đình người Myanmar đang sinh hoạt phía bên trước nhà tại New Bagan, phía sau hàng rào là nhà tắm).

Wal
25-26.6.2016


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: