2016.06.24. Bagan, ngày đầu


Sớm, các anh taxi đón đầu bắt đầu màn chém chặt. Từ bến xe đến khách sạn ở New Bagan chỉ 10km, họ cầm bản đồ và thét 20km, chém 5000kyat/người. Cũng may kiểm tra được khoảng cách nên không bị mất oan quá nhiều tiền, dù biết trả 10000kyat cho tất cả vẫn còn hố. Tội nghiệp nhất một anh đi solo, không kịp ghép đoàn bị chém 7000kyat, có lẽ cũng phải đi.


Sớm, các anh taxi đón đầu bắt đầu màn chém chặt. Từ bến xe đến khách sạn ở New Bagan chỉ 10km, họ cầm bản đồ và thét 20km, chém 5000kyat/người. Cũng may kiểm tra được khoảng cách nên không bị mất oan quá nhiều tiền, dù biết trả 10000kyat cho tất cả vẫn còn hố. Tội nghiệp nhất một anh đi solo, không kịp ghép đoàn bị chém 7000kyat, có lẽ cũng phải đi.

Tới nơi được nhận trước 3 phòng. Mới biết các phòng ở khách sạn này 2 giường 1 phòng. Nếu biết vậy có thể đặt phòng tiết kiệm hơn, không phải đặt 4 phòng, tốn kém.

Nghỉ ngơi chặp, rồi thuê xe đạp điện tìm điểm ăn sáng tại Old Bagan. Dĩ nhiên, mình cầm máy ảnh nên được ưu tiên ngồi sau, để em Hằng làm lái chính.

Bagan quá rộng lớn, đền thờ và chùa rải rác khắp nơi, ngoài những trục đường chính, những con đường hẻm đất đỏ dọc hai bên đường đều hấp dẫn và cuốn hút kỳ lạ bởi vẻ đẹp hoang sơ, hoang dại, và bởi những đền đài vốn một thời là trung tâm tâm linh giờ chỉ còn là phế tích. Chỉ cung đường nhựa từ New Bagan đến Old Bagan cũng đã lôi cuốn du khách bởi nét yên bình và tuyệt đẹp.

Vì rộng lớn, nên nhóm chọn cung đường chính để đi trước. Nhóm tạm dừng chân bên đường uống nước mía, người dân không giỏi tiếng Anh, họ đem một tờ tiền 500kyat và một cái ly để giải thích. Lần lượt từng thành viên tung ngón tiếng Anh học mười mấy năm trời ra diễn giải để trả giá: 7 ly 3000kyat, nhưng chịu. Mình tung… ngôn ngữ cơ thể ra: quơ tay một vòng chỉ vào nhóm, chỉ vào cái ly, chỉ vào tờ tiền, giơ ngón tay số 3. Cô ấy mặt bừng sáng tỏ ý hiểu, bèn bắt tay vào làm. Các bạn bắt đầu tâng bốc mình lên mây, nào là uổng mấy chục năm đèn sách học tiếng Anh, nào là không cần phải đến trường học bài bản,… cho đến khi cô ấy mang 3 ly nước mía ra… rồi bắt đầu lôi từ mây vùi xuống hố thẳm sâu.

Tìm mãi chỗ ăn sáng rồi cũng thấy, tại một nhà hàng ở Old Bagan. Gọi vài món, và 7 dĩa cơm, rồi mọi người bắt đầu màn chia thức ăn sao cho đều. Cuối buổi tính tiền hình như hơn ba ngàn kyat, thủ quỹ Dung nhìn tờ 10000 thành… 1000kyat, lấy ra đếm ba mươi mấy tờ để trả, cả nhóm cũng không hiểu sao tiền… nhanh hết vậy, bèn gom thêm $ vào quỹ. Lát sau cậu nhóc ra lấy tiền, thấy đưa một cọc, bèn bóc ra ba tờ 10000kyat và mấy tờ tiền lẻ khác, nhóm mới tá hỏa ra. Mọi người dòm vào Dung thủ quỹ với ánh mắt truy xét: Không biết có lỡ gửi cho mấy ông taxi đồng này không?

Đến gần giữa trưa hành trình tham quan được tiếp tục, xe chạy xa đến khi dường như bắt đầu vượt qua khu nhiều đền đài, mới quay đầu lại và ghé vào những con đường đất đỏ khám phá sâu.

Những đền đài lớn ở đây hầu như đều khóa các lối leo lên trên cao sau quyết định mới đây hình như có hiệu lực từ đầu tháng 3 do quá nhiều du khách Tây không tuân thủ theo các quy định khi vào: không đồ ngắn, không mang giày. Vì thế không còn nhiều những góc chụp toàn cảnh.

Hơn một giờ chiều, thấm mệt, bèn trở về khách sạn nghỉ ngơi để chiều 4g hơn đi ngắm hoàng hôn buông.

Có lẽ vì sợ đông du khách nên khách sạn báo nên đi tầm 4g45 chiều. Nhưng thực tế ở đây mặt trời gần… 7g mới lặn. Chờ lâu quá nên các bạn lần lượt “rụng rơi” xuống dưới ngồi uống nước dừa chờ. Mình cũng không đợi được lâu vì xe quy định 7g trà bèn rời khỏi đỉnh tháp lúc mặt trời gần sụp xuống hết. Đường về ráng chiều đỏ thắm, cố dặn lòng nhưng vẫn tiếc ngẩn ngơ.

Tối đi ăn tại nhà hàng 7 Sisters cũng gần chỗ nghỉ, nằm trong những nhà hàng nên ghé khi đễn đây. Nhóm cũng gọi như lúc trưa, các phần cơm và các món riêng rồi cùng chia, các món khá ngon và dễ ăn nên món nào cũng sạch gọn. Trong vài món ở Myanmar ớt là thành phần chính chứ không hằn chỉ là gia vị, và những quả ớt này thường được chọn là loại ớt xanh, quả dài và vị cay có vẻ hơi giống giống ớt để ăn mỳ Quảng ở Đà Nẵng, tức không quá gắt cay. Ớt được cắt thành lát cho vào nấu cùng, đầy nhóc dĩa như rau cù quả; ớt được băm nhuyễn cho vào cùng nước sốt trong món cá chua ngọt (?), vị khá cay. Và không ít món ớt là gia vị được sử dụng nhiều.

Ớt trông có vẻ… thoải mái và dư giả trong các món ăn, nhưng nước đá lại là thứ xa xỉ ở Bagan. Đá họ phải đi mua ở chợ Bagan, khá xa, có lẽ vì vậy không có gì lạ nếu khách gọi không kỹ, có thể chỉ một ly đá được mang ra, có nhà hàng ly trà nóng 700kyat, nhưng nếu trà đá thì lên tới 1500kyat, tất cả đều có nguyên do trên, nhưng nếu khách gọi đá thêm, họ cũng hơi ngần ngại nhưng rồi vẫn chiều lòng thực khách. Và nếu chú ý tẹo, sẽ thấy khi đưa hóa đơn hay thối tiền, họ rất lịch sự: một tay nâng khủy tay, môt tay đưa hóa đơn/tiền cho khách.

Wal
24.6.2016

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s