2016.01.01. Về quê


Chuyến tàu đêm cuối năm dẫn từ Sài Gòn về ga Diêu Trì – Bình Định. Có lẽ tuyến tàu đêm cuối năm nên được ưu ái thêm bịch bánh, khăn và nước uống?


01 binh dinh

Phải gần 20 năm rồi mới về thăm quê Nội.

Chuyến tàu đêm cuối năm dẫn từ Sài Gòn về ga Diêu Trì – Bình Định. Có lẽ tuyến tàu đêm cuối năm nên được ưu ái thêm bịch bánh, khăn và nước uống? Ngồi kế bên là một chị nhà ở Quy Nhơn, hai chị em trò chuyện giết giờ cho đến lúc đèn tàu tắt điện, rồi mới bắt đầu chợp giấc, ngủ vật vờ, thi thoảng tỉnh giấc để chuyển tư thế “nằm” khi chân mỏi, và rồi đêm cũng qua đi.

Sớm, tàu chỉ mới đến Nha Trang, nắng nhẹ ló những tia dịu nhẹ qua mây rồi hắt qua khung cửa sổ kính dày. Tranh thủ cầm sách đọc giết giờ, cuốn “Sự im lặng của bầy cừu”. Buổi sớm, xe đẩy thức ăn từ căn tin mời gọi, được nghe quảng cáo cháo đường tàu Bắc-Nam siêu ngon, nhưng đây là tàu tăng cường chỉ đi đến Quy Nhơn nên thôi không chọn chi cả, lất sau chị dậy và mời một miếng bánh mì phết bơ tỏi mang theo, vậy cũng đủ cho bữa sáng chẳng hoạt động chi nhiều. Tầm trưa mới với balo xuống xơi nốt chiếc bánh bao hôm qua mua định bụng ăn đêm nhưng rồi ngủ mất. Thế là xong bữa trưa trước khi xuống ga Diêu Trì.

Bình Định đón bằng một ngày nắng đẹp, trước đó mưa 2 ngày liên tiếp. Định bụng ra quốc lộ đón xe về chợ Bình Dương – Phù Mỹ thì gặp xe đón khách ngay đó, trong xe là một gia đình cũng đi cùng hướng và xa hơn, là những người ngồi phía sau trên cùng toa tàu từ Sài Gòn trở ra.

Gần 20 năm về, cũng chẳng còn mường tượng ra được khung cảnh quê như thế nào. Nhà Nội giờ chỉ còn là mảnh đất trống, vẫn còn đó những cây me, có thêm những hàng sao mới trồng thêm trên đất ấy. Ngôi nhà cũ bị sập, được chú mang khung sườn nhà về để xây lại. Nhớ lại ngày xưa hơi… rùng rợn, vì ngay trước nhà, ông mua sẵn chiếc hòm để dành đó, có lẽ ông không muốn làm phiền con cái về sau…

Phù Mỹ mùa này se lạnh, đủ có cớ để khoác thêm lớp áo ấm vào, những tưởng nước cũng sẽ lạnh theo, nhưng không, nước vẫn còn ấm dù trời sắp sửa 6g chiều.

Chỉ mới 6g chiều, thôn xóm chìm trong màn đêm, nhà ở đây thưa thớt, để ánh đèn yếu ớt, đêm về đóng cửa sớm, đèn đường có nhưng không được bật lên vì người dân muốn có điện đường nhưng không muốn trả tiền nên nhà điện cắt, thôn xóm thêm tối tăm…

Đêm, chuẩn bị ngủ, tranh thủ ngồi gõ ra đây, vừa gõ, vừa đuổi muỗi, một nùi “quấn quýt” khi có khách đến nhà chơi, nhà lại không có mùng màn, nên hứa hẹn một đêm có sao…

Wal
1.1.2016

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s