Tạt


Phố núi đầu thập niên 90, mà cụ thể là xóm Hùng Vương, Kon Tum, gần”chùa một mắt” cũng có nhiều thú vui gắn bó một thời, mà có lẽ ngày nay nhiều trò trong số đó gần như “tuyệt chủng”. Giờ ngồi nhớ lại, kể chơi…


IMAG0727

Tạt

Nôm na là những trò chơi được ném từ một vạch mức đến một đích đã được định sẵn. Trẻ thơ thường biết đến các trò: tạt lon, tạt hình, tạt giấy. Ngoài ra có một trò khác cũng có tên là “tạt”, thường được gấp từ giấy đôi vở,người chơi cầm 1 đầu “quạt” mạnh cho gió luồng vào tạt làm giấy bung ra kêu “tạch” thật to, nhưng thôi tạm để chuyện tạt này sang bên để nói về những trò tạt khác.

Một trong những trò “ăn thua” ít tốn kém nhất có thể nghĩ ngay đến là tạt giấy. Mỗi nhóc có thể tự trang bị cho mình “tài sản” nhiều hay ít tuỳ vào lượng giấy bỏ có sẵn trong nhà và có thể tận dụng vào làm tạt. Tiện lợi nhất là các tập vở, một tờ giấy đôi có thể xé ra để làm 4 cái tạt. Ngoài tập giấy có thể lấy sách, báo để làm. Và “máu ăn thua” bắt đầu từ đây!

Sân tạt của bọn nhóc thường là những khoảnh sân bê tông trước nhà. Ngày đó nhà nào có sân bê tông thì trông có khá hơn chút so với nhiều nhà trong xóm nhỏ. Những khoảnh sân ấy thực ra cũng mấp mô gập ghềnh những chỗ nối xi măng,có sân kinh khủng hơn, khi nền là những mảng nền nhà bị đập bỏ được tận dụng chắp vá làm nền. Những sân này dân tạt phải thật sự “lão luyện” mới”kiếm được miếng tạt mà ăn”, còn cỡ như những “tay mơ” thì chỉ có “ăn vấp” liên tục mà thôi.

Ngày ấy, có khi nhà trữ đến cả… bao tải tạt. Cứ sau mỗi hè lại gom thêm được ít, đến mùa lại mang ra. Nói chung ngày đó cũng thuộc vào hàng có”của ăn của để”, “làm nên ăn ra” từ “nghề” tạt.

Ấy là thời kỳ “vàng son” khi “máu ăn thua” chỉ dừng lạiở trò tạt dép. Khi trò chơi trẻ nhỏ dính đến bàn tay của người lớn thì nó trởthành ăn thua thứ thiệt. Tạt giấy chuyển một bước ngoạn mục từ “sân”lên “sòng”.

Bước chân vào “sòng”, dĩ nhiên kinh nghiệm của lũ nhóc choai choai sao bằng người lớn. Bọn nhóc tham gia được chừng chục ván là… nhìn nhau rồi nhìn người lớn chơi.

Người lớn đã chơi thì ăn thua lắm. Khi “hạ” được lũ nhóc “tép riu”, người lớn bước vào những cuộc đặt lớn hơn, từ vài chục lên vài trăm cái tạt, từ cái tạt hiện hữu đến những cái tạt không hiện hữu, chúng là những tập giấy vụn, những cuốn sách còn đang nằm trên kệ được mang xuống áng chừng.Bọn nhóc đi từ tròn xoe này đến tới tròn xoe khác, bọn nhóc có căng thẳng nhưng chẳng bao giờ đến thế này. Bọn nhóc có đổ mồ hôi, nhưng là do tạt giữa cái nắng hè chứ không phải ngồi trong nền nhà mát rượi này mà đổ. Bọn nhóc thấy người lớn mặt đôi khi đỏ gay, dữ dằn, trông thật đáng sợ. Trong mắt bọn nhóc thấy anh mập sáu ngón sống trong “chùa một mắt” “giàu” ghê, không biết trong “chùa” đâu ra nhiều giấy đến vậy, anh chạy đi lấy hết chồng này đến chồng khác ra “nộp”. Bọn nhóc phục ba cậu bạn, cái gì cũng giỏi, mấy món trò chơi siêu lạ, độc, bọn nhóc trong xóm có mơ cũng không có được, toàn do ba cậu bạn tự làm, nhờ thân và cùng lớp nên thi thoảng cũng được dùng ké chút, trò ăn thua này, ba cậu bạn cũng giỏi không thua kém. Bọn nhóc cũng hồi hộp thay khi ba cậu bạn thua vài cuốn sách, rồi mừng thay khi lấy lại được. Thú chơi trẻ nhỏ theo cách người lớn thật thót tim.

(còn tiếp)

Wal

1-11.7.2015

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s