Bánh tiêu


Ngày bé, thuở trước khi bước sang lớp 4, một trong những phần quà sáng khoái khẩu là các thể loại bánh bò, bánh cam, châu quẩy, và nhất trong chỗ đó là bánh tiêu.


Ngày bé, thuở trước khi bước sang lớp 4, một trong những phần quà sáng khoái khẩu là các thể loại bánh bò, bánh cam, châu quẩy, và nhất trong chỗ đó là bánh tiêu.

Chỉ đến mốc lớp 3, vì sang lớp 4 phải chuyển trường khi nhà chuyển sang sống hẳn gần khu xóm “Cổng Xanh”, và kể từ ngày ấy không còn nhiều cơ hội để thưởng thức những món bánh này.

Sát ngôi nhà cũ là gia đình người Hoa, chuyên làm và bán các loại bánh kể trên, nên thi thoảng được thưởng thức quà sáng bằng món này, thi thoảng thôi vì ngày ấy hiếm hoi mới vòi mua được, đôi lúc những món này là quà trưa khi bánh ế mang về, đôi khi được bà Năm gọi í ới, mang cho.

Ngày ấy, những lúc sáng sớm không phải đi học, thi thoảng chạy qua nhà bà Năm để chơi với lũ nhóc – cháu nội, ngoại của bà, rồi ngắm các công đoạn làm bánh, từ xay gạo bằng những chiếc cối đá thật to, đến cán bột, vo tròn… Mê nhất là công đoạn chiên, những chiếc bánh đổi màu, căng phồng lên dưới lớp dầu sôi sục. Vì một phần mê cảnh những chiếc bánh tiêu từ dẹp lép đến căng phồng nên cũng… mê ăn, lớp vỏ dày vàng cam giòn mềm hấp dẫn.

Bẵng đi một thời gian dài, lên Đà Lạt học, lại có dịp thưởng thức bánh tiêu với vị khác hơn – có thêm nhân đâu xanh bên trong. Bánh tiêu ngã 5 Đại học từng là một điểm “siêu hot”, bánh lúc nào cũng đắt hàng, hết sớm, và thường xuyên có cảnh xếp hàng chờ mua.

Mỗi lần ghé, cũng phải mua một lần 4-6 cái ăn cho bõ ghiền. Năm cuối, bị “tống cổ” khỏi nhà trọ 1A, mất đi “chiến hữu”, chuyển qua chỗ trọ mới chỉ có ba phòng, chỉ “tuyển” toàn “đực rựa” cho đỡ phức tạp, lại không thân thiết như bên 1A, nên bánh tiêu mua về thường một mình âm thầm đánh chén.

Cũng có đôi khi đi với cả một hội cuồng bánh tiêu, tới, gọi một nùi, rồi ngồi bên trong quán nước liền kề đấy, vừa măm măm vừa ngắm phố đêm. Hay thi thoảng sang rủ nhau leo lên cafe Sân Thượng ngã 5, chọn góc ngoài rìa, rồi ngồi ngắm sương lên…

Sài Gòn, ít có dịp ăn bánh tiêu hơn. Có hôm đi gửi mẫu, vào phòng kế toán thanh toán tiền, thấy chú trong phòng mua đâu đó về một bịch bánh tiêu thơm lừng, làm nhớ. Có những đợt ghé lại Đà Lạt chơi, cũng lọ mọ tìm về góc ngã 5 ấy, ăn để tìm lấy vị quen…

Wal
22-23.12.2015

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s