Đăng bởi: Nguyễn Võ Lâm | 14.06.2015

Phượng


Hôm nọ, đang đi chụp hình cùng, cô bạn bỗng nhặt một bông hoa phượng lên còn nguyên vẹn cánh, có lẽ vừa rụng bởi cơn mưa chiều, xong, nàng nâng niu cẩn thận cho vào túi xách nho nhỏ. Không rõ cô nàng định sẽ làm gì, thì vài hôm sau biết kết quả: 3 cánh nằm trong bụng nàng, 2 cánh còn lại nằm trong bụng người khác…

Xưa, không hẳn là mê phượng, nhưng nhìn lại thì đúng là phượng đã gắn bó gần như suốt khoảng thời gian khi còn là học sinh.

Không hiểu sao cây phượng thường được trồng trong các khuôn viên trường học, từ cấp I đến cấp III, mỗi trường đều có ít nhất 4-5 cây, trường cấp I Trần Phú ngày đó khi vừa mới xây xong, cũng phải trồng cho bằng được vài cây. Có lẽ đặng sau này, mỗi khi hè về, mùa chia tay đến, những đứa nhóc lại có trò sên sến: ép cánh phượng thành những con bướm cất vào quyển lưu bút, chừng mười, hai mươi năm sau lấy ra xem chơi…

Gần nhà, có nguyên một hàng phượng đủ lớn, đủ to để che mát một góc đường, và đủ để bọn nhóc thoả chí leo trèo vào những ngày hè để ngắt hoa, vặt quả phượng khô…

Hoa, chúng chảnh lắm, chỉ ăn phần cánh có đốm trắng mà cô nàng nọ bảo là “phần của nhà giàu”. Đơn giản vì mấy cây phượng xóm “cấp thoát nước” đủ cung cấp cho lũ trẻ suốt hè một cách sung túc, và phần nữa, chúng có thể tự leo trèo để hái khi cần, thay vì chờ rụng như sung.

Nụ, chúng tách vỏ ra, phần cánh có đốm trắng lấy ăn. Nhuỵ, chúng ngắt ra, chọn những nhuỵ dài, thân to khoẻ để chơi đá gà. Và cuống, chúng gom lại cho vào bịch, làm “đạn” ná, bắn nhau.

Ngày phượng kết quả, chúng trèo lên vặt lấy quả già, dĩ nhiên vỏ vẫn còn đang xanh, tẻ đôi lấy hạt ăn, vị ngòn ngọt, phần nhân trắng đục đục dai dai, món này chúng thích đánh chén hơn là những cách hoa.

Chợt nghĩ, có lẽ cánh nữ không có nhiều sự lựa chọn cho thú vui bên cây phượng nhiều hơn nam, nên họ dành tình yêu cho những thú vui có được nhiều hơn, như chén… mọi cánh hoa, hoặc lấy hoa ép vào tập vở.

Ngày quả già khô, chỉ cần sau một đêm mưa gió, quả rụng rơi đầy đường, lũ trẻ vẫn còn thú vui bên chúng: đập hạt ăn phần nhân cưng cứng bên trong, hoặc phụ gia đình mang về nhà nhóm củi, quả phượng khô dễ bén lửa và cháy rất to.

Riêng có một thú hơi hãi hùng ngày đó không dám tham gia: bắt sâu đo doạ cánh nữ. Mỗi lần thấy chúng nhúc nhúc là đủ khiếp đảm. Trường cấp II Lý Tự Trọng ngày đó có một đợt sâu trên cây phượng “được mùa”, sâu chi chít, chúng bò lổm ngổm dưới sân trường, trên hành lang, chúng “đu dây” tòn teng ngay trước mặt. Chúng còn được sự trợ giúp của những “bàn tay đen” để “được” nằm ở những vị trí “đẹp” hơn: trên mặt ghế, trên mặt bàn, trên vai áo trắng, trên đầu tóc ai… Để rồi có những “anh hùng” theo đúng nghĩa hoặc giả danh, giơ tay cứu vớt những bạn đang kêu gào, hoặc không hay biết có sự đáp đậu của loài sâu.

Ngày cuối cấp III, trò ép cánh phượng thành hình con bướm vào tập vậy mà vẫn chưa lỗi thời. Không hiểu từ đâu trong cuốn album đựng tem sống nho nhỏ, nằm sót lại một “con”. Cũng chẳng chiếm chỗ mấy nên cứ để vậy, sau này vài chục năm nếu còn, lục lại thấy, khéo khi ấy lại sến rện: rưng rưng…

IMG_9949-5

Wal
7-14.6.2015


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: