Kon Tum vào hạ (Phần 2)


[1.5.2015]

Kon Tum, không biết tự bao giờ đã có “gánh” hát rong bán dạo… Đoạn đường ngắn trước chợ vào đêm, chiếc xe chậm qua, một người đẩy xe, 1 người cầm mic hát, và một người cầm rỗ đựng bày các món đi chào, dường như chẳng ai mua…

Kon Tum vào mùa gặt, hương lúa tràn vào từ những bờ ruộng, từ những con đường đang phơi hạt lúa, từ những chiếc máy tuốt đang ình ịch nổ chạy bên đường, từ những đống rơm đang phơi khô…

Về, gặp lại người bạn hơn 8 năm rồi chưa gặp, giờ cô bạn đã 2 đứa con, một đứa đến 7 tuổi. Chuẩn bị về, nghe mùi mít chín cây, sau khi thử dùng sào thọc không thấy hiệu quả, bèn giở võ leo trèo, chừng 5 phút sau đã lên gần đến đỉnh, vặt hai quả mang xuống, một ăn tại chỗ, một gói gém mang về…

Về, như một cuộc trốn chạy tạm thời với những công việc đang dang dở và đối diện với những buồn vui. Đi, lại là một cuộc đảo chiều. Và dù về hay đi đều đối diện với sự né tránh tâm…

[3.5.2015]

Về gặp lại cô, lâu lắm rồi mới nghe lại câu “Ông già Nghi của tui.” Chả là trong mấy anh em chỉ có 1 người có nét giống ông nội, nên ngay từ bé đã được gọi như vậy. Ngồi chuyện trò về chuyện mưa gió, cô nói mới biết có thể dự đoán thời tiết nhờ vào kiến, khi nào thấy chúng khiêng trứng đi đàn đàn thì hôm ấy trời sẽ có mưa to.

Mùa này, hoa sữa đôi nơi vẫn còn sót lại, hương thơm toả ngát vào đêm.

Trưa ngày cuối cùng lang thang phố núi, ghé vào thăm thú các thôn trong xã Chư Hreng. Nằm gần thành phố nên những thôn này có phần ảnh hưởng, đường sá, nhà cửa khang trang, đến cả nhà sàn lớp mái lợp bằng tôn. Xe chạy sâu vào một cung đường đất ngoằn nghèo như đang leo lên đỉnh đồi, đến một khoảng đất, khựng lại vì cảnh đẹp-điêu tàn, bên phải là mảnh đồi còn sót lại vài cây chừng như đã chết vì đốt cháy, giữa đồi còn lại những gốc cây. Bên trái ngay lề đường là một tấm bảng cảnh báo treo trên thân cây: “cấm lửa”, phía sau là mảnh đồi trọc, lởm chởm vài gốc cây, xa xa là những mảnh đồi xanh mướt… thẳng lên một đoạn chừng trăm mét là một nghĩa trang… Dọc đường đi từ Chư Hreng vào lại TP từ phía cầu treo sẽ gặp không ít những quả đồi đang bị cắt xẻ để lấy đất đắp vào khu vực đang quy hoạch gần cầu Dakbla. Có con đường bị giẫm nát bởi những chiếc xe. Tình cờ gặp một đám cưới đang mượn tạm phần đất chung của thôn để dựng rạp và tổ chức lễ, trông dáng dấp như của người Kinh, mở màn, một chị hát ca khúc Việt, chất giọng khàn khàn rất lửa, giữa trưa…

Chiều ngồi bên bờ kè, chờ đi, thấy mưa đang trút xa xa phía bên kia sông làm vùng trời phân ra ba màu rõ rệt: xanh, xám và chút ửng hồng của ánh nắng cuối ngày. Tạm biệt Kon Tum.

Wal

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s