Truyện tranh


Trước khi đọc các thể loại sách linh tinh là đọc truyện chữ, và trước cả thời đọc truyện chữ là truyện tranh. Chẳng biết tự bao giờ bị thể loại này làm cho mê mẩn, mà tuổi ấy nhóc nào chẳng mê? Ngày đó phố núi chủ yếu nhập truyện tranh của hai nhà xuất bản: Trẻ và Kim Đồng, và những quyển đầu tiên đọc là Đôrêmon. Nhà không có điều kiện để mua, hiếm hoi mới được ba mua về một tập, để rồi mấy anh em tranh nhau ngấu nghiến. Còn lại thường phải cuốc bộ ghé nhà cậu bạn để ôm về – Cậu bạn nối khố vốn “truyền” lại nhiều thú từ việc đọc truyện, vẽ vời, đến chơi game.


Trước khi đọc các thể loại sách linh tinh là đọc truyện chữ, và trước cả thời đọc truyện chữ là truyện tranh. Chẳng biết tự bao giờ bị thể loại này làm cho mê mẩn, mà tuổi ấy nhóc nào chẳng mê? Ngày đó phố núi chủ yếu nhập truyện tranh của hai nhà xuất bản: Trẻ và Kim Đồng, và những quyển đầu tiên đọc là Đôrêmon. Nhà không có điều kiện để mua, hiếm hoi mới được ba mua về một tập, để rồi mấy anh em tranh nhau ngấu nghiến. Còn lại thường phải cuốc bộ ghé nhà cậu bạn để ôm về – Cậu bạn nối khố vốn “truyền” lại nhiều thú từ việc đọc truyện, vẽ vời, đến chơi game.

Ngoài truyện của hai nhà xuất bản kể trên, thường thấy truyện nhà xuất bản Đồng Nai. Sau này, khoảng năm 1998 trở đi, thị trường truyện tranh nở rộ tại phố núi, với đầy những thể loại, tác giả. Bìa cũng được chăm chút hơn, một số NXB cán màng nilon bọc ngoài, tuy nhiên giấy chất lượng rất xấu, mặt này láng, mặt kia xù xì lợn cợn (trừ NXB Trẻ và Kim Đồng). Và những tác phẩm có tranh hở hang đều bị tẩy đi hoặc… vẽ lại, đại loại váy ngắn bỗng hoá dài, đa phần cẩu thả và nham nhở. Ngày đó đọc truyện thấy hơi ngược ngạo, lờ mờ đoán là truyện bị in ngược, nhưng không rõ lý do.

Gần như như bộ truyện tranh nào nhập về phố núi cậu bạn hầu như không bỏ sót, trừ những bộ hơi nhảm hoặc dành cho các chị em. Có những bộ của các NXB không nổi lắm, mỗi tập chỉ nhập về chừng 10 quyển, thành ra phải nhanh chân có mặt tại nhà sách đầu mối trước khi chuyển về các tiệm sách, hoặc rơi vào tay đang dõi theo bộ này. Điểm lại, có vài ba nhà sách thường đến, còn nhớ được mỗi tên nhà sách Thanh Tịnh vì hay ghé hơn cả và gắn nhiều kỷ niệm, các nhà sách ấy nay đa phần đã đổi tên, hoặc chuyển hướng kinh doanh.

Trong chỗ truyện từng đọc, thích nhất là các tác phẩm của Osamu Tezuka, nét vẽ đơn giản, đôi khi bắt gặp lại những nhân vật này ở bộ truyện kia, với những tác phẩm như Chim lửa, Astro boy Cậu bé ba mắt, bác sĩ quái dị… Những truyện này trước không được đọc trọn bộ vì đến khi biết, nó đã phát hành đến tập cuối từ lâu.

Tiếp sau là tác phẩm của tác giả Mitsuru Adachi, mặc dù vào khoảng thời gian đó ở Việt Nam chỉ phát hành 2 bộ truyện, Anh em sinh đôi và một bộ khác liên quan đến kiếm đạo. Đa phần, nhân vật chính của các bộ truyện có nét mặt giống nhau, đến cả motif truyện cũng đầy nét tương đồng, chủ yếu đề cập đến chuyện tình cảm thời cấp 3, dùng các môn thể thao trong trường để làm chất liệu, và thường thấy nhất là chơi bóng chày. Về việc khai thác chủ đề tình cảm, Mitsuru Adachi là một trong số rất ít tác giả từng đọc qua đọng lại đầy những cảm xúc, vui, buồn, sâu lắng, cứ man mác lan toả… mỗi khi đọc xong bộ truyện.

Không hiểu sao vào thập niên 90 ấy, nội dung truyện thường xoay quanh các chủ đề về thể thao, từ bóng đá, bóng chày, golf, kiếm đạo đến judo, quyền anh, điền kinh… Ngoài ra có xuất bản một số ít bộ truyện liên quan đến lịch sử, cổ trang, gợi về giai đoạn cách đó chừng vài trăm năm, không đa dạng như bây giờ. Năm cấp II, trong một buổi tập thể dục, thầy có hỏi quảng đường chạy thi Marathon là bao xa, liền trả lời 42.195 km, cũng nhờ đọc truyện mà ra.

Phố núi, chẳng biết sân đánh golf trông như thế nào, cũng chưa từng thấy một quả banh golf, vì mê truyện và môn này, đành tự chế sân golf theo phong cách riêng của mình: gậy làm từ những cây mì sau vườn, gốc hơi phình, được đẽo, gọt để chúng ra dáng đầu của một cây gậy đánh golf, banh, dùng những quả banh tennis có sẵn, sân golf là bãi đất trống của xưởng gỗ phía trước nhà, rộng thênh thang, làm được chừng vài ba lỗ. Mỗi lần chơi, đánh đến hơn chục gậy, banh vẫn chưa vào lỗ.

Ngày đó có những bộ truyện đang ra dở dang bỗng dưng ngừng đột ngột không rõ lý do, không lời thông báo, nhất là của những NXB chỉ chuyên tâm ấn loát và phát hành, không quan tâm đến việc tạo sân chơi, kết nối như của NXB Trẻ hay Kim Đồng nên không biết đến khi nào có tiếp. Nguyên do đơn giản thường vì thời điểm ấy tác giả vẫn còn đang viết những tập tiếp theo.

Đợt Tết vừa rồi về nhà dọn kho, lục thấy cuốn sổ ghi chép cũ khổ nhỏ, cũng không nhớ là từng có nó, ghi lại việc mượn-trả truyện. Ghi đâu được một ít rồi dừng, có lẽ vì thế mà truyện cứ dần thất thoát, thất thoát, đến sạch trơn. Trí nhớ cũng dần phủ bụi, chẳng nhớ hết những bộ truyện từng có và từng đọc. Có một dạo thời cấp II, thi thoảng đem cho cô bạn gần nhà mượn truyện để đổi sách văn về đọc. Và cũng cấp II, năm cuối cấp, cô bạn thân cùng lớp, cũng cùng mê truyện, hay ghé chơi, mượn về, rồi nhận thấy bạn nảy sinh tình cảm, đâm… sợ nên không cho đến nữa, thậm chí nặng lời để rồi tình bạn nứt rạn đến giờ… Cuối cấp II mà vẫn còn ngố đặc.

Cũng chuyện cấp II, một thời có thú vẽ lại hình từ các bộ truyện tranh lên tập vở 96 trang, có tập cho bạn, có tập lưu lại, rồi cũng thất lạc theo tháng năm…

…Mất hết, chỉ còn lại chút ký ức đang nhạt nhoà dần, lục lại, và ghi.

Wal

24.6-19.7.2014

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s