Đăng bởi: Nguyễn Võ Lâm | 07.05.2011

Trẻ con phố núi: Mùa trung thu


Nhớ trung thu xưa nơi quê nhà, ở đất Kon Tum, nơi mà trước đây nhiều người nghe tới còn ngỡ ngàng xa lạ, đôi khi họ lại hỏi mấy câu rất “ngây” tựa như: “Đó là đâu vậy?”, “Ở đó đi học bằng gì?”, “Bạn mặc đồ như thế nào?”… Ngờ nghệt bởi vùng đất này vốn chưa ghi đậm nét gì ở họ, có chăng những lần truyền hình nói về xứ này, thường là những bài phóng sự về vùng đồng bào, hay những dịp lễ hội Tây Nguyên đầy bản sắc… Những nơi khác Trung Thu ra sao? Điều đó tôi không rõ lắm, chỉ được ăn Tết này ở quê nhà và Đà Lạt, thấy rõ những nét đặc trưng riêng.

Trước đây, thời tôi còn cầm đuốc chạy theo những đầu kỳ lân để đi đến các gia đình, không khí khi đó rạo rực khác giờ. Một vùng quê còn nghèo, ánh điện còn chưa đủ để thắp sáng cả phố phường, đến cả từng nhà còn dùng đèn dầu thắp sáng, lúc đó ánh đuốc, đèn lồng là một nét đặc sắc trong dịp Tết Trung Thu. Từng ngọn đuốc cháy rực cùng ánh đèn lồng le lói làm màn đêm trở nên lung linh khó tả. Trước tết phải cả tuần, chúng tôi còn hối thúc bố ra chợ mua cho bằng được những ống lồ ô chặt từ trên rừng về để đổ dầu vào, nhà sẵn vải may nhét vào để làm tim, lồ ô phải hơi tươi ngả màu một tí đểkhông bị nhiệt độ làm rạn nứt ống, ống càng nhỏ, càng dài thì dùng càng lâu, tiết kiệm được dầu đốt, thế nên có những đợt người đồng bào thồ gùi bán lồ ô rong, chúng tôi lại chăm chút chọn cho mình một ống cho vừa ý nhất, tất nhiên tôi chuộng ống dài và hơi nhỏ. Ngày đó, bố tôi còn chỉ cho cách làm đèn ông sao, nghĩ hồi đó bố thật tuyệt vời, làm chiếc nào cũng đẹp cả! Có một chiếc để “lên mặt” với bạn bè cùng trang lứa, rất hãnh diện! Bố kiếm đâu ra được những ống lồ ô, đôi khi là tre về nhà chẻ, vót cho thon các cạnh để nó không đủ sắc để làm hại ai, sau đó là giai đoạn ghép từng đoạn lại cho cân để tạo ông sao, và rồi dần cũng hoàn thiện được khung sườn. Bố lại lấy giấy kính bọc quanh, giai đoạn khá kỳ công, ngay sau khi hoàn thành, chúng tôi vẫn không ưng ý với sản phẩm cho lắm, vì nó không căng phồng như những chiếc lồng đèn khác, nhưng sau một buổi sáng phơi nắng ngoài trời, nó làm chúng tôi hoàn toàn đổi ý! Lớn hơn chút nữa, chúng tôi tự làm lồng đèn, không đẹp bằng bố làm nhưng rất hài lòng vì đó là sản phẩm của chính mình. Ghiền nhất vẫn là bánh Trung Thu, hồi đó, năm nào cũng được ăn, gia đình 5 người cùng xum vầy trong một buổi tối, bánh đem ra và chia phần, chúng tôi luôn giành phần nhiều…

Ánh điện rồi cũng đến được mọi nhà, đường phố rồi cũng thắp sáng, lồng đèn ông sao rồi cũng được bày bán đầy ngoài tiệm, mặt hàng phong phú hơn rất nhiều, lồng đèn dùng pin, có nhạc bày bán khắp nơi… Thứ ánh sáng của ngày xưa rồi cũng phai nhạt dần…

Rồi tôi cũng vào đại học, xứ sở này hưởng Trung Thu không giống như nơi tôi sinh sống. Trọ tại khu Đồi Trà gần trường Đại học, không khí khu này rầm rộ không kém gì so với những nơi khác, nhà trọ nào cũng gấp rút làm một chiếc lồng đèn thật to, thật riêng để trưng diện trước mọi nhà! Chúng tôi cóp của từng người gây quỹ để làm lồng đèn cho ngày Tết. Đến mãi chiều 14 âm mới hoàn thành 2 tác phẩm, một quả địa cầu thật lớn (chúng tôi nghĩ vậy), và một chiếc ông sao truyền thống treo lủng lẳng trên tầng lầu, tiếc là ở dưới nhìn không ra đó là… quả địa cầu, dẫu là người nhà! Tối lại tụ họp trên sân thượng hát ca, mở tiệc tùng đầy khí thế. Năm nhất của tôi kết thúc như vậy. Sang năm sau tôi mới bắt đầu tham gia rước lồng đèn với lớp, với Khoa, và năm sau nữa là với CLB SVTN… Đó là những lần diễu hành ra ngoài hồ Xuân Hương đầy khí thế! Con đường vang những khẩu hiệu của cả một đoàn người, người qua đường nhìn rồi trầm trồ, khách nước ngoài thì tranh thủ máy quay phim hay chụp những bức ảnh tư liệu quý giá… Kết thúc quảng đường thường là bãi đất trống ngoài bờ hồ, đó là nơi giao lưu giữa các đội rước đèn, có đủ cả, nào là của CLBSVTN, của các khoa, của các trường THPT, nhà thờ, của cả DNTN… Tiết mục sau cùng thường là thả lồng đèn xuống hồ, để hôm sau những nhân viên vệ sinh lại mệt nhoài vì vớt “xác”.

Năm nay, có lẽ là năm cuối cùng được ăn cái Tết nơi này, dẫu không phải là gốc gác nơi đây, song tôi vẫn có một cảm giác rất gần gũi như là một phần sống. Dự định ban đầu là sẽ đi cà phê sau khi đứng ngoài bùng bình Hòa Bình. Đây là nơi dòng người đổ về nhiều nhất, các đội rước đèn lồng hầu hết đều qua đây. Khu phố chưa bao giờ đông kịt như hôm nay, đường phố kẹt xe đến độ bạn tôi đến đón tôi cách hơn 50m mà mãi hơn 10 phút không thấy đến, buộc tôi phải đi tìm. Năm trước ai có cơ hội nhìn thấy đều ấn tượng một con chó khổng lồ, năm nay lại được dịp chiêm ngưỡng con heo to không kém, những lúc nó ngã người chào ai cũng ồ vang sợ sệt, cứ tưởng chừng như nó sắp đổ vào mình, chính nó đã góp phần vào việc ùn tắc giao thông, bởi đến đâu đoàn người đông đến ấy…

Năm sau, rồi ta lại về đất Kon Tum, hưởng cái Tết trầm… Đơn giản vì tôi không còn như trước nữa…

Wal
24/09/07


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: