Sự tích những người "vợ"


Chẳng còn nhớ rõ người "vợ" đầu tiên là ai, cơ bản cái tính "phóng khoáng" quá thể nên "vợ con" "rơi rớt" khắp nơi, có người còn "ác ý" bảo khéo ra đường thấy thằng nhóc nào đó xấc xược đến độ đủ để cơn thịnh nộ không kìm hãm được, để mà giáng nó một phát thật hả hê: "Chừa nhé, dám hỗn mặt với bố hở con"… Cơ mà, khéo là… "bố" thật, nên dù cơn thịnh nộ có chầu chực tuôn ra cũng ráng dùng hết những "công lực" cuối cùng để gồng đỡ lại, nhỡ "bum" nhầm "con" mình thật thì sao, "tội lỗi, tội lỗi!"

Vì "phóng khoáng" nên mặc, "ông ăn chả" thì cũng để cho "bà ăn nem" chứ, nên các bà tha hồ mà… "theo giai". Thế nên có người giờ đã theo chồng rồi nhưng chưa "bỏ cuộc chơi", vẫn "ông xã" ngọt như những ngày xưa xửa… Nghĩ thật hài.

***

Lục lại cái trí nhớ vốn đã ẩm mốc thì hình như bà đầu tiên là… "vợ bé" mặc dầu chưa có "vợ" nào là đầu tiên cả. Cái ngày chuyển ra khu trọ 66C Nguyễn Công Trứ thế là chơi thân hơn xóm trọ cùng lớp gần đó, trong đó có một cô bạn – cũng là Tây Nguyên nhưng không cùng lớp. Cô bạn được cái nấu ăn rất ngon và có món "tủ" làm tôi phải ngát ngây và quyết định chọn cô bạn làm… "vợ bé". Cô bạn giống tôi khoản rất thích ăn món mắm nêm kho thịt, mỗi lần ghé ngang khu này chơi mà nghe mùi món này là cứ y như rằng, phải ngó vào tinh nghịch và "liếc mắt đưa tình", thế là… Lại nhớ thêm chuyện hài, ngày ấy nhà tôi có… chày, còn cô bạn có mỗi… cái cối, thế là thi thoảng cần đâm là cứ chạy sang mượn. Mấy cậu bạn lại có dịp tinh nghịch: "Ai lại đi mượn cối bao giờ"…

***

Hình như cô "vợ" thứ hai là "vợ nhặt". Tích là vầy, ngày đó đang ngồi bánh bèo góc ngã ba Chùa thì một con bé có mái tóc thề cứ lãng vãng gần đấy, tay như đang véo vào bụng (chắc đễ "hãm" cơn "sôi"), miệng thì liên tục phát ra tiếng…ừng ực (chứ không thì vãi ra đến khiếp), mắt thì lấp liếm nửa lơ nửa như muốn nuốt chửng dĩa bánh bèo tôi đang chén dở.

– Vào đây làm một dĩa… – Tôi vốn phóng khoáng mà.

Con bé xộc vào, chồm hổm ngồi và làm liền một tá chứ không phải một dĩa. Xong, cái tay để véo bụng giờ xuýt xoa một cách mãn nguyện. Thế là từ đó em nó… theo tôi.

***

Còn người được gọi là "vợ 2" thì có sau "vợ nhặt" và "vợ bé", vẫn chưa thấy "vợ" đâu.

Chẳng rõ tôi quen cô "vợ 2" này khi nào, thoang thoáng nhớ là ngày xưa trong khi tham gia các hoạt động tình nguyện, tôi có thấy vài gương mặt thường xuyên tham gia nhưng rất im ắng, luôn giữ khoảng không cho riêng mình. Cũng chẳng ngờ sau này mình được quen những người bạn thú vị ấy. Tôi tình cờ gặp và thân hơn với với người bạn này trong những buổi khiêu vũ trên khoa hay ngoài câu lạc bộ. Cô bạn cùng lớp với "vợ bé".

Học Đại học, thú một điểm là thi thoảng học chung với lớp khác trong các môn chung. Nhờ vậy tại giảng đường A25 ngày đó tôi nhờ cô bạn ký vào giấy trắng… chơi. Ký xong tôi viết thêm mấy dòng trên đó đại loại kiểu như… giấy… ấy ấy. Thế là sập bẫy. Được cái là "vợ bé" và "vợ 2" chơi rất thân với nhau nên chẳng bao giờ "xô xát" cả, và dĩ nhiên cả 2 đều có "mảnh" của riêng mình.

***

Và hình như tiếp đến là… "phu nhân"
Ôi! Dây nhợ rễ má trong lớp, nếu giả sử thử lập một cây gia phả thì có đến cả mấy đời ngồi chung một lớp, tôi vô tình rơi vào trong "guồng" đó. Cũng là "mánh lừa" "oan nghiệt" như trên, cũng tại A25, tôi đẩy cô bạn "còi" như mắm… Đà Lạt thành "phu nhân" một cách dễ dàng… Dường như tội lỗi của mình hơi lớn… Nực cười cái là anh yêu của "phu nhân" những lần lên Đà Lạt thăm, muốn ghé vào nhà cô bạn để thăm hỏi đều… không đươc, cứ phải đứng từ ngoài xa mà ngó vào, đến tội, còn tôi thì được "đặc ân".

***

Mà thú vị hơn phải là "bà xã" – cũng cùng lớp. Ngày đó cô bạn đề nghị gọi… "anh – em" mà người đời vẫn gán cho từ kết nghĩa, nghe thì thấy… ngường ngượng nên tôi đề nghị: Gọi "ông xã" – "bà xã" cho thân thiện (rõ là lời), và cô bạn quyết định "duyệt". Ngày đó tôi hay chạy lon ton đi giúp đỡ mấy khoản về tin học, con gái thời ấy nhiều người được phong làm chúa "gà mờ" trong lĩnh vực này. "Bà xã" cũng vậy, thêm khoản là thích nghe hòa tấu, được dịp tôi "tông" luôn cho vài GB nhạc cổ điển cùng với những chiến thuật PR rất hoành tráng để "câu" bà nó.

Đến giờ vẫn vậy, mỗi khi đến nhà chơi, cứ "ông xã" – "bà xã", mặc dù "bà xã" đã chồng con. Hồi "bà xã" còn chưa lên xe hoa, nghe kể lại thì bị người yêu… đánh ghen, không cho gọi "ông xã" – "bà xã" thân mật như thế (mà cô bạn cứ gọi thế trước mặt người yêu mới sợ chứ)…

***

Hình như mãi đến sau này tiếng "vợ" mới được gọi một cách đơn độc. Cái này đúng ra là tôi bị… câu ấy chứ.

Hoạt động chung trong CLB Nhịp sống Giảng đường, anh em chơi thân với nhau như người một nhà, hòa đồng và thoải mái. Một ngày đẹp trời nọ, hình như dịp hè, tôi lò dò sang nhà em nó ăn cơm ké. Sau một hồi đánh chén, nồi cơm còn cỡ… hơn 2 chén. Em nó bảo:

– Ông anh, để em bới cơm cho…

Thế là nó cao hơn cả 2 chén cơm cộng lại. Đúng phương châm của CLB: "Người nhà không chơi nhau để người ngoài chơi uổng". Tôi trợn tròn mắt, em nó thì "dụ dỗ":

– Ráng đi ông anh. Anh mà ăn hết chỗ cơm đó em sẽ làm… "vợ" anh.

Chén cơm hết thật! Từ đó tôi có "vợ".

***

Sau chuỗi ngày vàng son ấy tôi bắt đầu "tu nghiệp", bởi ngẫm lại sự đời thấy có gì đó "éo le", chẳng rõ khi nào tôi thấm nhuần câu "lắm mối tối nằm không".

Tu nghiệp chưa lâu thì lại bị "dính" thêm phát nữa. Khôn
g hiểu sao có duyên với cụm từ "ông xã" – "bà xã" đến vậy. Em nó bước vào forum và thấy kho nhạc của tôi, em nó trầm trồ, rồi chẳng hiểu từ khi nào trở thành… "ông xã" – "bà xã", một "cơ duyên"… Sau này mới rõ là bà nó vốn là "dê già" đã "cưa sừng" chứ chả phải là "dê con". "Con gái" của "bà xã" hỏi chuyện vì sao quen được nhau, hồi đó tôi thao thao một viễn cảnh: "Tình yêu sét đánh con gái ạ! Hôm đó trời đang mưa lất phất, thấy mẹ con đang lững thửng ngoài đường mà chẳng một chiếc ô, dượng hào hiệp tiến đến, dĩ nhiên tay cầm ô. Mưa to hơn, mẹ con tay víu vào dượng để… thu hẹp khoảng cách. Lúc này sét đánh ầm một phát vào dù. May là đánh trúng cả mẹ con lẫn dượng nên cả 2 còn sống sót, chứ mà nếu mẹ con không víu vào tay dượng thì…", thế mà con nó tin thật.

***

Sau đó còn một chuyện về "ông xã" – "bà xã" nữa, ấy là một điều kỳ lạ, nhưng nó chỉ diễn ra ngắn ngủi và còn lại trong ký ức.

***

Ấy là chưa kể đến "lực lượng" "em yêu", nhưng ấy là chuyện viết về… Sự tích những "em yêu" hoặc những gì đại loại thế.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s