Đăng bởi: Nguyễn Võ Lâm | 27.04.2007

Lạ…


Chợt thao thức khi nghĩ về 1 người, thấy cảm xúc rất lạ. Định viết tản văn, nhưng dòng văn cứ như thơ vậy. Thế lại định viết thơ văn xuôi, nhưng lại thấy mình chưa biết gì về nó! Thôi đành… cắt mạch làm thơ. Có bao giờ ta viết thơ đâu? Đọc lại vẫn thấy "chuối" ư là… "chuối"! Nhưng dẫu sao thì nó vẫn của ta…

Lạ…

Tặng ai…

Ta vẫn thường bông đùa,

Sánh bước cùng em,

Vẫn gọi “em yêu” không chút ngượng ngùng.

Vậy mà…

Tiếng đùa vui ngày nào giờ ngập ngừng, dè dặt

Thẹn thùng khi gặp ánh mắt em…

Ta có bao giờ ích kỷ?

Vậy mà…

Chợt nhận ra rằng

Ta ích kỷ

… vì em!

Chỉ ánh mắt thôi,

Người ta nhìn em

Lòng ta rực cháy…

Em nói cười

Ta… thấp thỏm

… lo âu!

Ôi!

Có bao giờ ta phải đăm chiêu?

Có bao giờ trong suy nghĩ ta hình bóng em túc trực?

Có lẽ nào…

Men tình nồng

phong kín

vẫn say?!…

WAL, 26/04/07


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: